Trước khi cuộc hôn nhân với Mạnh Thanh Hoài được công khai, trước khi cô lại phải quay về cuộc sống bị gò bó và soi xét đó, cô phải thử hết những điều chưa từng làm.
Thế là nghĩ ngợi một lát, danh sách của Quan Dĩnh Đường dần dần phong phú hơn:
[Xem concert thần tượng một lần, nhuộm tóc một lần, tổ chức party một lần, đi du lịch ngẫu hứng một lần…]
Viết viết, đột nhiên xuất hiện một câu: [Yêu một lần]
Viết xong mới chợt nhớ ra ——
Cô đã là người có gia đình rồi, còn yêu đương gì nữa?
Tuy là liên hôn vì lợi ích, nhưng ít nhất thì cô vẫn có giới hạn đạo đức cơ bản.
Chỉ là có chút tiếc nuối, đời này, nguyện vọng này chắc là sẽ không thực hiện được rồi.
Nếu cô quyết tâm phản nghịch sớm hơn một chút, có lẽ trước khi bước vào cuộc hôn nhân không tình cảm này, cô đã có thể gặp được người đàn ông mình thích, có một mối tình ngọt ngào.
Quan Dĩnh Đường thở dài gạch bỏ mục này, nhìn lại những tâm nguyện đã viết phía trước, quyết định rút kinh nghiệm, nắm bắt thời gian ——
Tối nay sẽ chọn một mục để bắt đầu trải nghiệm.
-
Do công việc buổi sáng dồn lại, Mạnh Thanh Hoài đã tăng ca một lúc, đến 8 giờ tối mới rời công ty, xuất phát đến Kinh Hoa Phủ.
Việc lãnh chứng quá vội vàng, tuy anh và Quan Dĩnh Đường hiện tại chưa có tình cảm gì, nhưng nhà họ Mạnh xưa nay làm việc luôn giữ thể diện, những thứ nên có, Mạnh Thanh Hoài không muốn để người vợ mới cưới này thiệt thòi.
Giống như lúc đầu anh định để Phó Húc thay mình đến quầy hàng mua đại một chiếc nhẫn, nhưng đến phút cuối, vẫn cảm thấy tự mình đi thì thích hợp hơn.
8 rưỡi, xe chạy đến Kinh Hoa Phủ, quản lý khu nhà trực ban thấy biển số xe quen thuộc lập tức gật đầu chào: “Chào buổi tối, Mạnh tiên sinh.”
Thời điểm xe chuẩn bị đi vào, người quản lý kia lại nhiệt tình nói: “Mạnh tiên sinh, Y tiểu thư vừa mới ra ngoài rồi.”
Mạnh Thanh Hoài nhíu mày: “Y tiểu thư nào?”
Người quản lý cười tươi rói: “Chính là quý cô đi cùng ngài trưa nay đó.”
Quan Dĩnh Đường?
Nhưng cô đổi sang họ Y từ khi nào?
Bỗng dưng, Mạnh Thanh Hoài nhớ đến một bài báo từng đọc về Quan Dĩnh Đường, đó là một bài phỏng vấn thuần tiếng Anh, trong đó phóng viên gọi cô là Isabella Koon.
Vậy ra, là Isabella, Y tiểu thư sao?
Mạnh Thanh Hoài dừng lại một chút, tìm số của Quan Dĩnh Đường, dù không ôm nhiều hy vọng, nhưng thực tế đúng như anh đoán, gọi đến là báo tắt máy.
Mới chưa đến 8 giờ, có lẽ cô chỉ ra ngoài đi ra ngoài một chút, sẽ sớm quay về thôi.
Người lớn như vậy rồi, chắc không đến mức bị lạc ở Bắc Thành rộng lớn này đâu.
Mạnh Thanh Hoài cất điện thoại đi, suy xét một lát, bình tĩnh mở laptop trong xe, nói với tài xế Hà Vĩnh Trí: “Chờ ở đây một lát.”
“Vâng.” Chú Trí liền lùi xe ra ngoài cổng, tắt máy tại chỗ.
Thời gian trôi từ 8 rưỡi đến 9 giờ, rồi từng phút từng giây đến 9 rưỡi, ngay cả chú Trí cũng cảm thấy bầu không khí thật khó chịu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Mạnh Thanh Hoài qua gương chiếu hậu ——
Trên mặt người đó không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, hay nói nói, từ đầu đến cuối anh vẫn luôn bình tĩnh, thản nhiên, ngồi trong xe lâu như vậy, bộ âu phục trên người vẫn chỉnh tề không một nếp nhăn.
Hà Vĩnh Trí vẫn luôn đưa đón Mạnh Thanh Hoà từ khi anh về nước, lâu dần cảm thấy, trên đời này có lẽ đã không còn chuyện gì hay người nào có thể khiến Mạnh Thanh Hoài gợn sóng.
Vị thiếu gia thế gia này tuy mới 26 tuổi, nhưng rõ ràng đã tu luyện ra một khí chất mạnh mẽ vượt xa lứa tuổi. Là trưởng nam của gia tộc giàu có danh tiếng nhất Tứ Cửu Thành, Mạnh Thanh Hoài chưa từng tỏ vẻ hống hách, thậm chí luôn giữ thái độ ôn hòa điềm đạm.
Nhưng chỉ người thân cận mới biết ——
Sự ôn hòa của anh thật xa cách.
Người nắm quyền trời sinh, sẽ không dễ dàng bị bất kỳ cảm xúc nào cuốn đi.
Cuối cùng, lúc 10 giờ, Mạnh Thanh Hoài kết thúc một phần công việc trên tay, tắt máy tính, bình tĩnh phân phó chú Trí: “Đi hỏi xem Y tiểu thư có nói là đi đâu không.”
Hà Vĩnh Trí liền xuống xe đi hỏi, người quản lý nhiệt tình giúp đỡ nhớ lại, thế là khi ông ấy trở về xe, mang đến một tin tức:
“Y tiểu thư không có nói đi đâu, nhưng trước khi đi cô ấy có hỏi quản lý Vương, đường Công Thể Tây cách đây bao xa.”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Đường Công Thể Tây, địa danh tiêu biểu nhất của các hộp đêm ở Bắc Thành, tập trung vô số quán bar và club, là thiên đường ăn chơi của đủ loại dân chơi.
Chỉ là nơi đêm đêm ca hát như vậy, Mạnh Thanh Hoài chưa từng hứng thú, thậm chí thỉnh thoảng đi ngang qua khu vực đó vào buổi tối còn cảm thấy ồn ào.
Tài xế Hà Vĩnh Trí có rất nhiều thắc mắc trong lòng, thậm chí đến giờ phút này, ông ấy vẫn không rõ vị “Y tiểu thư” thần bí này là ai, nhưng nhìn phản ứng của Mạnh Thanh Hoài thì đối phương chắc chắn rất quan trọng.
Bởi vì, vị đại thiếu gia chưa từng đặt chân đến những nơi ăn chơi đó, vừa rồi lại phá lệ nói với ông ấy:
“Đi Công Thể.”