Á Loan chưa từng có tiền lệ cho nhân viên nghỉ sớm ngoài các ngày lễ quốc gia, nhưng đêm Giáng sinh năm nay, nhân viên đều được tan làm sớm từ 4 giờ chiều.
Người ngoài cho rằng đại thiếu gia quan tâm đến nhân viên trẻ, nhưng nội bộ Á Loan ai cũng biết, Mạnh tổng chỉ muốn dành thời gian đón lễ cùng vợ.
Hôm đó tuy được thông báo tan làm sớm, nhưng quần chúng ăn dưa lần đầu tiên thấy Quan Dĩnh Đường, nhiều người nấn ná không chịu đi, chỉ muốn chiêm ngưỡng nhan sắc của thiếu phu nhân. Mãi đến gần một tiếng sau khi thông báo được phát, mọi người mới thấy bóng dáng hai vợ chồng bước ra từ thang máy tầng một.
Cảnh tượng lúc ấy cực kỳ mãn nhãn, người đàn ông áo mũ chỉnh tề nắm tay người phụ nữ rực rỡ kiều diễm, cả hai hoàn hảo không chút tì vết, như hiện thân của cặp đôi hào môn trong tiểu thuyết.
Đêm Giáng sinh, Mạnh Thanh Hoài, người trăm năm không đăng vòng bạn bè, bất ngờ up một trạng thái. Anh không viết nội dung, chỉ chụp một bức ảnh Quan Dĩnh Đường đang ăn tối ở nhà hàng.
Trạng thái vừa đăng lập tức nhận được hàng loạt phản hồi như măng mọc sau mưa, chỉ trong chớp mắt đã có hàng trăm lượt thích và bình luận.
Đại thiếu tử nhà họ Mạnh nổi tiếng lạnh lùng trong giới hào môn Bắc Thành, nay lại chủ động đăng ảnh vợ vào Giáng sinh, những người xem được đều nhao nhao cung kính bình luận: [Chị dâu xinh quá] [Chúc Mạnh tổng và phu nhân Giáng sinh vui vẻ] [Quá xứng đôi, trai tài gái sắc].
Mạnh Văn Nhạ và Mạnh Phạn Xuyên nhấn thích, Trang Giai Nghi thì bình luận khen con dâu: [Bảo bối Đường Đường xinh quá.]
Chỉ có Mạnh Tùng Niên âm thầm quan sát, không hề có động tĩnh.
Bảy tiếng sau, vào 7 giờ tối ngày 25 tháng 12 theo giờ Đức, tuyển thủ số 2 trăm năm không đăng vòng bạn bè là Mạnh Tùng Niên cũng up một trạng thái.
[Ngài Molteni quả không hổ là nghệ sĩ dương cầm tầm cỡ thế giới, buổi hòa nhạc rất hay.]
Kèm theo là bức ảnh chụp cùng Trang Giai Nghi tại nhà hát Berlin Philharmonic.
Mạnh Văn Nhạ nhấn thích, khen: [Bố, bố học anh cả à?]
Mạnh Tùng Niên phản bác con gái: [Bố cần gì phải học nó? Nó học bố còn tạm được.]
Mạnh Văn Nhạ: “…”
Không lâu sau đó.
Mạnh Phạn Xuyên: [Cắn răng chịu đựng mà đăng à?]
Mạnh Tùng Niên trả lời con trai thứ: [Mày có hiểu nghệ thuật không?]
Mạnh Phạn Xuyên: [/Chắp tay]
Lúc này trong nước đã là 1 giờ sáng ngày 26, Mạnh Thanh Hoài và Quan Dĩnh Đường đang trên giường làm vài việc mừng Giáng sinh, không tham gia bình luận ngay. Đến khi tắm rửa sạch sẽ rồi ôm nhau, Quan Dĩnh Đường mới lướt đến vòng bạn bè của Mạnh Tùng Niên, vừa nhấn thích vừa nói: “Bố rõ ràng là học theo anh đấy.”
Mạnh Thanh Hoài: “Học gì?”
“Lúc bố đến Paris còn tìm cách không cho mẹ đi Đức nghe hòa nhạc, sau đó em kể anh giúp em đu idol, bố chắc chắn nghe vào tai rồi.”
Mạnh Thanh Hoài nghe xong khẽ cười.
Sự thật chứng minh, Mạnh Tùng Niên đúng là đã nghe lọt lời Quan Dĩnh Đường. Ngày hôm sau, Trang Giai Nghi vui vẻ kể với mấy đứa con, bà và ngài Molteni cùng ăn tối, chồng bà Mạnh Tùng Niên cũng có mặt, ba người trò chuyện rất vui vẻ.
Đến đây, chương trình thường niên của nhà họ Mạnh “Tránh xa bố một chút” chính thức kết thúc.
-
Đến cuối năm, sau Giáng sinh và Tết Dương lịch không lâu, cả nhà họ Mạnh trở về Hồng Kông ăn Tết.
Đây là năm đầu tiên Quan Dĩnh Đường xa nhà đến Bắc Thành. Dù cách nhà ngàn dặm, nhưng may mà máy bay riêng của Mạnh Thanh Hoài luôn sẵn sàng, mỗi khi cô nhớ nhà, Mạnh Thanh Hoài sẽ gác việc công, đưa cô về Hồng Kông ăn sáng, nghỉ cuối tuần. Thêm vào đó là sự chiều chuộng của cả nhà họ Mạnh, việc lấy chồng xa trong mắt người ngoài đối với Quan Dĩnh Đường lại nhẹ nhàng và hạnh phúc.
Tết ở Hồng Kông rất náo nhiệt.
Dù không phải lần đầu đến Hồng Kông đón Tết, nhưng với Mạnh Thanh Hoài và Quan Dĩnh Đường, đây là cái Tết đầu tiên thuộc về hai người.
Quảng trường Lợi Vũ Đài ở Vịnh Đồng La sớm đã treo đèn lồng đỏ rực rỡ. Mùng một Tết, du khách đông nghìn nghịt, hai người nắm tay dạo phố Miếu Nhai suốt đêm; mùng hai Tết, dưới màn pháo hoa long trọng ở cảng Victoria cũng có bóng dáng họ; mùng năm Tết, trường đua ngựa Happy Valley diễn tiết mục múa lân sôi động, Quan Dĩnh Đường cùng Mạnh Thanh Hoài mua vé cược đầu tiên của năm; mùng tám Tết, Quan Dĩnh Đường cầm chong chóng mua ở miếu Xa Công, xoay ba vòng, cầu chúc năm mới mọi sự thuận lợi cùng Mạnh Thanh Hoài.
Hạnh phúc của họ tuôn chảy trong từng khoảnh khắc, chân thực mà sống động sâu sắc.
Thời gian thoáng cái đã đến rằm tháng Giêng.
Đêm giao thừa, nhà họ Mạnh được mời đến biệt thự nhà họ Quan ở núi Gia Đa Lợi để đón giao thừa. Vì vậy, Tết Nguyên Tiêu, nhà họ Quan được mời đến nhà hai vợ chồng trẻ đón lễ.
Biệt thự của Mạnh Thanh Hoài và Quan Dĩnh Đường nằm ở Vịnh Nước Cạn, tối Nguyên Tiêu, quản gia và đầu bếp trong nhà đang chuẩn bị danh sách nguyên liệu cho ngày mai, Mạnh Thanh Hoài tắm xong không thấy Quan Dĩnh Đường đâu, hỏi người giúp việc mới biết cô đã vào thư phòng.
Thế là Mạnh Thanh Hoài lặng lẽ đến thư phòng, đẩy cửa ra, thấy Quan Dĩnh Đường đứng bên bàn, tay cầm bút lông, khẽ cúi người, nghiêm túc viết gì đó.
Cảnh tượng trước mắt thật hiếm thấy, Mạnh Thanh Hoài nở nụ cười nhạt, tựa cửa nhìn hồi lâu mới bước vào.
“Viết gì thế?”
Quan Dĩnh Đường ngẩng đầu nhìn anh, rồi mỉm cười rũ mắt: “Mỗi năm vào Nguyên Tiêu, em đều viết câu đố đèn cho bọn trẻ trong nhà, đây là chương trình truyền thống của gia đình, năm nay hai nhà cùng đón lễ, ngày mai đông trẻ con, em phải viết nhiều một chút.”