Mạnh Thanh Hoài lại nhìn những bức ảnh mà bộ phận PR gửi tới, ánh mắt trầm xuống, lướt qua lướt lại nhiều lần.
-
Quan Dĩnh Đường biết đến đỉnh lưu tên Giang Cánh này là thông qua Mạnh Văn Nhạ.
Là người phụ nữ duy nhất trong nhà cùng tuổi với Quan Dĩnh Đường, Mạnh Văn Nhạ đặc biệt quan tâm đến người chị dâu gả xa này, nên rảnh rỗi thường đưa cô đi dạo phố, đi chơi. Mạnh Văn Nhạ rất hứng thú với giới giải trí, cách đây không lâu đã giới thiệu Giang Cánh cho Quan Dĩnh Đường.
Thực ra Quan Dĩnh Đường không quá hứng thú với văn hóa idol, nhưng vì em gái thích, cô cũng chấp nhận lời gợi ý, qua lại vài lần, cũng cảm thấy đỉnh lưu này có năng lực không tệ.
Đúng lúc Mạnh Thanh Hoài đi công tác, Mạnh Văn Nhạ sợ Quan Dĩnh Đường ở nhà buồn chán, nên đặc biệt đưa cô đi xem concert.
Giang Cánh quả nhiên hát hay, nhảy giỏi, khả năng biểu diễn trên sân khấu cực tốt, một buổi hòa nhạc thuần hát live gần 4 tiếng. Khi tan show, đã gần 12 giờ đêm.
Quan Dĩnh Đường trên đường về nhà mới thấy cuộc gọi nhỡ của Mạnh Thanh Hoài, đang định gọi lại thì Mạnh Văn Nhạ đột nhiên nói: “Chị dâu, hay là đừng nói với anh em là chúng ta đi xem hòa nhạc nhé.”
Quan Dĩnh Đường hỏi: “Vì sao?”
“Em sợ anh ấy giống bố.” Mạnh Văn Nhạ thở dài, lấy ví dụ của bố mẹ để nói với Quan Dĩnh Đường: “Mẹ em ngưỡng mộ một nghệ sĩ dương cầm người Đức, mỗi năm Giáng sinh đều đi nghe ông ấy biểu diễn, nên mỗi dịp trước và sau Giáng sinh, bố em cứ như oán phụ, bọn em thấy ông ấy đều phải tránh xa.”
Quan Dĩnh Đường từng nghe Mạnh Thanh Hoài kể chuyện này, hôm đám cưới, vì Trang Giai Nghi mời nghệ sĩ dương cầm đó đến biểu diễn, mà Mạnh Tùng Niên còn âm thầm ghen tuông.
Cô cúi đầu, nhớ đến dáng vẻ ghen tuông của Mạnh Thanh Hoài chỉ vì một cách xưng hô, lập tức nghe theo lời khuyên của Mạnh Văn Nhạ.
Dù sao người làm bố như Mạnh Tùng Niên cũng chỉ âm thầm ghen, nhưng con trai của ông ấy khi ghen lên, không chừng sẽ lập tức từ Thượng Thành trở về, ngồi ở Kinh Hoa Phủ chờ cô.
Quan Dĩnh Đường gọi lại, giọng điệu ngọt ngào: “Ông xã, anh tìm em à?”
Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh: “Không có gì, hỏi xem em đang làm gì thôi.”
“Em… đang cùng Văn Nhạ ăn khuya bên ngoài.” Quan Dĩnh Đường không giỏi nói dối, liếc nhìn Mạnh Văn Nhạ: “Điện thoại để trong túi nên không để ý.”
Mạnh Văn Nha ra dấu tay OK với cô.
Không khí dường như tĩnh lặng hai giây.
Mạnh Thanh Hoài ừ một tiếng: “Về nhà nghỉ ngơi sớm đi.”
“Vâng bb, chúc anh ngủ ngon nha.” Quan Dĩnh Đường vui vẻ kết thúc cuộc gọi.
Lúc này xe đã đến Kinh Hoa Phủ, trước khi xuống xe, Mạnh Văn Nhạ không quên rủ tiếp: “Chị dâu, mai chúng ta cùng ăn trưa đi, sáng mai em qua đón chị!”
Quan Dĩnh Đường gật đầu: “Được.”
Tiễn Mạnh Văn Nhạ rời đi, Quan Dĩnh Đường mới nhập mật mã mở cửa. Vì không thích trong nhà có quá nhiều người, sau khi dọn đến Kinh Hoa Phủ, dù vẫn thuê quản gia và người giúp việc, nhưng Mạnh Thanh Hoài không để họ ở lại, chỉ làm việc theo giờ, cho Quan Dĩnh Đường nhiều không gian riêng hơn.
Vì vậy, lúc này, Quan Dĩnh Đường mặc định trong nhà không có ai.
Cô vẫn đắm mình trong không khí buổi hòa nhạc, vừa ngâm nga giai điệu gây nghiện của một bài hát nào đó của Giang Cánh, vừa chậm rãi lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ.
Cởi áo khoác, hất mái tóc dài, vừa định đi tắm để thư giãn, đột nhiên cô muộn màng nhận ra.
Sao trong phòng ngủ lại sáng đèn…?
Quan Dĩnh Đường giật thót tim, tưởng trong nhà có trộm, nhưng khi vô thức ngẩng đầu nhìn vào trong.
Một bóng dáng quen thuộc ngồi trên sofa, hai chân bắt chéo, cổ áo sơ mi hơi mở, đang nhìn cô không chớp mắt.
“…” Quan Dĩnh Đường ngây người hai giây, lập tức từ kinh ngạc chuyển sang áy náy: “Ông xã, không phải anh đang ở Thượng Thành sao?”
Mạnh Thanh Hoài đứng dậy, từ từ bước đến trước mặt cô, nhìn cô một lúc.
Quan Dĩnh Đường mặc một chiếc váy len cao cổ màu sữa hạnh nhân, vải len ôm sát hông eo tạo nên đường cong đẹp mắt. Trên môi cô không biết thoa son màu gì, như quả đào, còn lấp lánh chút ánh nhũ.
Mạnh Thanh Hoài nhớ lại khu bình luận của ngôi sao kia toàn là “ông xã”, “anh trai”, yết hầu khẽ động, nhưng đáp rất bình tĩnh: “Nhớ em, nên về sớm.”
Quan Dĩnh Đường luôn cảm thấy có gì đó không đúng, lén nhìn Mạnh Thanh Hoài, không phát hiện ra điều gì bất thường, hồi lâu sau, tự an ủi bản thân chỉ là chột dạ, cô hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Em cũng nhớ anh! Nhớ lắm luôn, anh đợi em chút, em đi tắm đã.”
Quan Dĩnh Đường nhanh chóng vào phòng tắm, khi bước ra, đèn trong phòng ngủ chỉ còn bật một cái, ánh sáng mờ ảo.
Mạnh Thanh Hoài đang ngồi trên giường.
Quan Dĩnh Đường mím môi, nhảy thẳng lên giường ôm lấy anh, nũng nịu gọi: “Ông xã.”
Mạnh Thanh Hoài chỉ ngẩng lên nhìn cô một cái, rồi đè cô xuống, hôn tới.
Quan Dĩnh Đường ôm lấy cổ anh, đáp lại. Cô không già mồm, nỗi nhớ không chỉ là tâm lý, mà cơ thể cũng vậy. Cả hai luôn đồng điệu và ăn ý trong chuyện này.
Căn phòng yên tĩnh mấy ngày liền nhanh chóng vang lên âm thanh ám muội, quần áo cởi bỏ, Quan Dĩnh Đường đắm mình trong nụ hôn quen thuộc, không ngừng rên rỉ, không che giấu khao khát của mình.
Hơn mười phút trôi qua, tấm ga giường màu xám đậm đã loang một mảng.
Quan Dĩnh Đường hơi khó nhịn mà ưỡn người, nhưng Mạnh Thanh Hoài không vội, cực kỳ kiên nhẫn hôn cô, từ đầu đến chân, bàn tay đồng thời khám phá.
Quan Dĩnh Đường được vuốt ve rất vui vẻ, nhắm mắt, cảm giác như đang lơ lửng trên mây, bên tai mơ hồ nghe tiếng nước chảy, anh chậm rãi, chơi đùa rất nghiêm túc. Cô chỉ có thể cắn môi chịu đựng.
Mở miệng vẫn bị hôn, anh hút cổ cô đến khi tê dại, sâu trong cơ thể như gợn sóng lan tỏa, từng lớp ngứa ngáy.
“…Ông xã.” Quan Dĩnh Đường có phần không chịu nổi, nhưng Mạnh Thanh Hoài không cho.
Không chỉ không cho, còn tệ hơn.