Nói xong, Phó Thịnh Vân tặng hôn thư do chính mình viết. Ông ấy cười hiền: “Không ngờ hai học trò cuối cùng của thầy lại có nhân duyên thế này.”
Quan Dĩnh Đường sững sờ, tưởng thầy nói nhầm, nhưng quay sang thấy Mạnh Thanh Hoài rất tự nhiên nhận lấy hôn thư, nói với Phó Thịnh Vân: “Cảm ơn thầy.”
Quan Dĩnh Đường đơ não.
Lúc trước, đúng là Phó Thịnh Vân tặng bức thư pháp dưới tư cách thầy, nhưng cô luôn tưởng là mình, chưa từng nghĩ Mạnh Thanh Hoài cũng là học trò của ông ấy?!
Lúc này, Quan Dĩnh Đường mới lờ mờ nhớ ra, Mạnh Thanh Hoài từng nhắc anh còn một thân phận khác. Quả nhiên, anh cầm hôn thư, mỉm cười nghiêng sang bên tai cô, thấp giọng nói: “Khi nào rảnh, nhớ gọi một tiếng sư huynh.”
Quan Dĩnh Đường: “…”
Đời người sẽ có rất nhiều khoảnh khắc khó quên. Rất rất lâu sau, Mạnh Thanh Hoài vẫn nhớ rõ cái đêm thuộc về anh và Quan Dĩnh Đường. 99 phát pháo bắn rền vang trên đỉnh Thái Bình, pháo hoa nở rộ bên cảng Victoria, mỗi một khoảnh khắc đều khắc sâu vào hồi ức của anh.
Đêm nay, anh đã viên mãn.
Tuy rằng…
Đêm tân hôn lần hai của anh lại gặp chút bất ngờ nhỏ.
-
Tiệc cưới long trọng kết thúc vào khoảng 11 giờ đêm.
Thông thường, cô dâu chú rể sẽ kính rượu khách sau nghi lễ. Nhưng tối nay khách khứa quá đông, liên quan đến nhiều lĩnh vực khác nhau. Dù Mạnh Thanh Hoài có thể nhớ hết từng người, anh cũng lười để Quan Dĩnh Đường ứng phó những thủ tục rườm rà này.
Vì thế, sau nghi lễ, Mạnh Thanh Hoài để Quan Dĩnh Đường thay bộ váy kim tuyến bó sát, rồi đưa cô lên vườn hoa trên sân thượng của khách sạn, bắt đầu after party sớm.
Đám người trẻ tuổi đã chờ sẵn, không đông, chỉ hơn 20 người, nhưng đều là bạn bè của cả hai. Ban nhạc sống ca hát, bong bóng rực rỡ sắc màu bay lượn, đủ loại đèn trang trí khắp sân thượng.
Quan Dĩnh Đường không biết gì trước đó, cứ tưởng phải kính rượu đến nửa đêm, không ngờ Mạnh Thanh Hoài lại chuẩn bị bất ngờ này cho mình.
“Bb!” Lúc này cô vui đến mức mắt sáng rực: “Anh có biết em luôn muốn mở một party của riêng mình không!”
Mạnh Thanh Hoài đương nhiên biết, hơn nữa còn biết từ lâu.
Anh mỉm cười không nói, chỉ dịu dàng vuốt má cô: “Vậy chơi vui nhé.”
Thế là đêm đó, Quan Dĩnh Đường như trở lại party năm 18 tuổi ở nước ngoài, nhảy múa cùng bạn bè trong âm nhạc, tóc dài buông lơi sau lưng, dáng người lấp lánh duối bầu trời pháo hoa lạnh lẽo.
Mạnh Thanh Hoài ở bên cô suốt, đến khi hôn lễ và party kết thúc, cả hai cùng về nhà.
Một số cảnh quen thuộc hiện ra.
Từ lúc lên xe, Quan Dĩnh Đường đã mềm nhũn dán vào người anh, hai tay ôm chặt, đầu gối lên vai anh.
“Đường Đường?” Mạnh Thanh Hoài thử gọi cô.
“Ừm.” Cô đáp một tiếng.
Mạnh Thanh Hoài tưởng cô chơi mệt rồi, dứt khoát bế cô ngồi lên đùi, để cô dựa thoải mái hơn.
Cả hai cứ thế ngồi xe về ngôi nhà mới ở Hồng Kông. Biệt thự là do Mạnh Tùng Niên mua từ lâu, mỗi đứa con một căn, đều để dành cho lúc kết hôn.
Xe đưa đôi uyên ương đến cửa, Mạnh Thanh Hoài vừa định bế Quan Dĩnh Đường xuống, cô dường như tỉnh lại, mơ màng tự xuống xe. Nhưng đi được vài bước, Mạnh Thanh Hoài thấy dáng cô lảo đảo, thở dài rồi tiến đến bế cô lên lần nữa.
Nhà mới dán đầy chữ “Hỉ” màu đỏ, đâu đâu cũng là sắc vui mừng.
Quan Dĩnh Đường được Mạnh Thanh Hoài bế, mở to mắt, đưa tay sờ cái nơ của anh: “Cái dây chuyền này đẹp thật.”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Vất vả lắm mới lên được phòng ngủ chính, đặt cô xuống, Quan Dĩnh Đường lại bắt đầu quy trình quen thuộc.
“Nóng quá.” Cô bắt đầu cởi váy.
Mạnh Thanh Hoài lặng lẽ đứng bên nhìn cô.
Quan Dĩnh Đường sờ soạng mãi không với tới khóa kéo, bèn kéo dây vai, dây mảnh bị kéo tuột xuống, nhưng váy vẫn không đổi. Cô có vẻ hơi bực mình, liên tục tìm khóa kéo sau lưng.
Mạnh Thanh Hoài đi qua giúp, từ phía sau kéo khoá cho cô.
Chiếc váy nhanh chóng trượt xuống, không còn sự bó buộc của quần áo, Quan Dĩnh Đường cảm thấy dễ thở hơn, đi vài bước ngã xuống giường, lẩm bẩm: “Buồn ngủ quá, mau ngủ đi.”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Mạnh Thanh Hoài đã hoàn toàn hiểu chuyện gì đang xảy ra, bất đắc dĩ hít một hơi.
Đêm tân hôn đầu tiên Quan Dĩnh Đường say, đêm tân hôn lần hai vẫn say.
Anh ngồi bên cô, dừng một chút, nhẹ nhàng véo má cô: “Em chơi trò vòng lặp gì thế này?”
Tuy Quan Dĩnh Đường uống say, nhưng vẫn nhớ rõ hơi thở và giọng nói quen thuộc. Thấy Mạnh Thanh Hoài ở bên cạnh, cô kéo tay anh, lôi xuống nằm cùng: “Ông xã.”
Cô nhắm mắt, hờn dỗi gọi một tiếng.
Mạnh Thanh Hoài vừa định đáp, lại nghe cô nói: “Em yêu anh, bb.”
“…”
Tim Mạnh Thanh Hoài lỡ một nhịp như bị điện giật. Anh cúi đầu nhìn, Quan Dĩnh Đường vẫn nhắm mắt, cơ thể mềm mại cuộn tròn trong lòng anh, như quả chín mọng sau khi lột vỏ.
—
Chú thích:
(1) After party: Chỉ là một bữa tiệc vui cùng bạn bè sau đám cưới.