Khách Mời Đặc Biệt

Chương 154: Hôn lễ

Trước Sau

break

Từ sau lễ nạp tài cho đến hôn lễ ngày mai, Mạnh Thanh Hoài đã chờ đợi rất lâu. Rõ ràng đã gần ngay trước mắt, nhưng đêm nay, nỗi nhớ trong anh lại càng thêm da diết.

Nhà họ Mạnh rộn ràng náo nhiệt, Mạnh Thanh Hoài một mình bước ra ban công gọi điện cho Quan Dĩnh Đường: “Em đang làm gì vậy?”

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng va chạm lanh lảnh, Quan Dĩnh Đường nói: “Đoán xem?”

Mạnh Thanh Hoài nghiêm túc lắng nghe một lúc, dường như nhận ra điều gì, cúi đầu cười khẽ: “Thắng hay thua rồi?”

Quan Dĩnh Đường sắp lấy chồng, Giang Khả Vi – một trong những chị em thân thiết – tất nhiên cũng từ Bắc Thành bay đến. Món quà cưới cô ấy tặng Quan Dĩnh Đường khiến Quan Chí Hanh phải trợn mắt nhìn hồi lâu.

— Một bộ mạt chược tinh xảo làm bằng pha lê Swarovski.

Lúc này Quan Chí Hanh mới biết, hóa ra con gái mình không chỉ biết chơi mạt chược mà còn là một cao thủ. 

Ngày mai là lễ cưới chính thức, Quan Dĩnh Đường căng thẳng đến mức không ngủ được, Quan Chí Hanh và Hoắc Linh cũng trằn trọc khó yên. Giang Khả Vi bèn đề nghị mở bàn mạt chược để cả nhà thư giãn một chút.

Quan Chí Hanh chưa bao giờ tưởng tượng được có ngày mình ngồi cùng bàn mạt chược với vợ và con gái. Lần đầu tiên trong nhà vang lên tiếng cười vui vẻ chân thực của họ, lần đầu tiên ông ấy cảm nhận được những xiềng xích từng giam cầm nơi đây bao năm dường như đang dần tan biến.

“Em nhường bài cho bố mẹ, họ vui lắm.” Quan Dĩnh Đường ngọt ngào trò chuyện điện thoại với Mạnh Thanh Hoài: “Còn anh thì sao? Đang làm gì?”

Mạnh Thanh Hoài xoa trán, nhớ lại cảnh hài hước vừa rồi, chia sẻ với cô: “Vừa mới an ủi bố xong.”

Quan Dĩnh Đường hơi ngẩn ra: “Sao thế?”

Chuyện này thật khó nói. Trước đây Trang Giai Nghi luôn đi ủng hộ các buổi hòa nhạc của thần tượng thì không nói, lần này còn mời nghệ sĩ dương cầm đó đến làm khách mời biểu diễn cho con trai, khiến Mạnh Tùng Niên rất bất mãn nhưng không dám phản đối.

Thế là trong cơn tức giận, ông thức đêm tìm người thiết kế hình tượng cho mình.

Chỉ vài phút trước, ông gọi ba đứa con vào phòng, diễn một màn "người bố diệu kỳ", thay liền mười bộ vest với đu phong cách, hỏi các con bộ nào đẹp trai nhất.

Ba anh em im lặng ngồi trên sofa làm khán giả: "..."

Mạnh Tùng Niên hậm hực: "Nghe nói con công già đó còn mặc cả lễ phục đuôi tôm tới nữa."

Mạnh Phạn Xuyên nghĩ thầm, rốt cuộc ai mới là công già?

Nể mặt anh cả sắp cưới, cậu ấy không nói ra câu này. 

Ba anh em sau đó phải tâng bốc một hồi, Mạnh Tùng Niên mới hài lòng mang đống quần áo rời đi.

“… Haha.” Quan Dĩnh Đường nghe Mạnh Thanh Hoài kể xong thì cười rất lâu, bỗng nói: “Nhưng chồng ơi, em cũng có thần tượng yêu thích đó, làm sao bây giờ?”

Mạnh Thanh Hoài nghĩ một lúc, bỗng thấy mình lẽ ra nên an ủi bố thêm vài câu.

"Cứ gả cho anh trước đã." Anh cũng đau đầu, "Chuyện khác để sau rồi nói."

Qua màn hình, Quan Dĩnh Đường đã cảm nhận được dáng vẻ vừa ghen tuông vừa cố tỏ ra rộng lượng của anh, cười đến mức đánh bài lung tung, vô tình "mớm" cho Giang Khả Vi một ván “thanh nhất sắc”.

Đêm trước hôn lễ trôi qua nhẹ nhàng như thế.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, biệt thự nhà họ Quan đã nhộn nhịp người qua lại, đèn sáng trưng. 

Khách sạn Vạn Cảnh bí mật đóng cửa một tuần cuối cùng cũng đã mở cửa vào sáng sớm. Giới truyền thông, vốn đã đoán được ngày cưới từ nhiều manh mối, đã vây kín lối vào. Dù không mời mà đến, chủ nhà vẫn phải nể mặt, phát cho mỗi phóng viên một bao lì xì, dỗ họ vui vẻ lui về khu vực dành cho truyền thông, yên lặng chờ cô dâu chú rể đến.

Mà lúc này, Quan Dĩnh Đường đã chụp xong ảnh với áo choàng buổi sáng, thay váy cưới chờ gả đi. 

Hầu hết cô dâu Hồng Kông đều mặc sườn xám khi xuất giá, loại cao cấp nhất là “quái hoàng”. Mà bộ Quan Dĩnh Đường đang mặc có thể được xưng là đỉnh cao của sự xa xỉ. 

Toàn bộ chiếc áo cưới được thêu nổi phức tạp, chỉ vàng chỉ bạc đan xen tạo nên họa tiết rồng phượng mây lành ba chiều sống động, ngay cả cổ tay áo, cúc áo cũng được thêu tinh xảo, rực rỡ dưới ánh đèn, hoa lệ bắt mắt.

Một chiếc áo cưới vốn phải mất một năm mới hoàn thành, nhờ vào "năng lực của đồng tiền", đã được 9 vị nghệ nhân thủ công truyền thống Hồng Kông tập trung hoàn thành gấp rút trong vòng một tháng.

Mặc bộ lễ phục nặng trĩu, Quan Dĩnh Đường không dám uống nhiều nước.

Bà mai nói những lời tốt lành, tiếng cười đùa của hội chị em phù dâu cũng văng vẳng bên tai, điện thoại liên tục reo, bạn bè gửi đến vô số lời chúc phúc, nhưng cô không để tâm đến những thứ đó.

Cho đến khi thật sự mặc áo cưới ngồi trong phòng, Quan Dĩnh Đường mới cảm nhận rõ ràng về hôn lễ này. Hồi hộp, e thẹn, mong chờ, mọi cảm xúc bao trùm lấy cô, chiếc áo Long Phụng Quái thêu dày đặc chỉ vàng dường như cũng không che giấu được nhịp tim bỏng cháy ấy. 

Hôm nay, cô thật sự đã trở thành cô dâu của Mạnh Thanh Hoài.

Lúc này Hà Tư đi vào, lắc lắc điện thoại thông báo: "A Đường, ông chồng đẹp trai của cậu xuất phát rồi đó."

Chú thích:

(1) Nhất thanh sắc: Là một kiểu ù trong mạt chược, toàn bộ bài trên tay bạn (bao gồm cả các tổ hợp đã hạ như phỗng, sảnh, và cặp mắt) chỉ chứa quân bài của một bộ duy nhất, không lẫn tạp với các bộ khác.

(2) Bà mai: Người hướng dẫn nghi lễ trong đám cưới, thương là người có kinh nghiệm, am hiểu phong tục cưới hỏi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc