Kẹo Cứng Của Đại Ca

Chương 14: Lời tỏ tình

Trước Sau

break

Diệp Khả cạn lời. Đúng là thế giới rộng lớn, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra, không ngờ lại có kẻ còn muốn "nịnh bợ" đại ca hơn cả cô. Cái con tôm hùm đất chết tiệt kia, đừng hòng để nó đắc ý!

Hứa Xế câu được vài con, dùng cỏ buộc càng chúng lại rồi ném xuống đất. Diệp Khả mang theo món quà "trời ban" của đại ca, hăm hở xách về nhà. Thấy trên cổ cô có vết đỏ, mẹ cô hỏi một câu, cô liền thuận miệng đáp: "Muỗi cắn ạ." Sau đó, cô bắt đầu dùng bàn chải thu thập đám tôm hùm đất đó. Tổng cộng chín con, tất cả đều trở thành "vong hồn" trong nồi. Cô bóc vỏ, ăn thịt tôm, thầm nghĩ nếu có thêm chút bia nữa thì mới thực sự hả giận. Nhưng gan thỏ đế nên cô cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi.

Sáng Thứ Hai đi học, vừa đến cổng trường, cô đã thấy Hứa Xế tay đút túi quần đứng ở ven đường. Cô liền tiến lên chào hỏi, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt, đôi mắt cong cong sáng rực.

"Chào buổi sáng đại ca!"

Hứa Xế nhìn cô một lúc rồi đi thẳng vào trường. Diệp Khả chạy theo sau, bỗng linh tính mách bảo, cô chộp lấy quai cặp của anh: "Để em xách cặp cho anh nhé, cặp nặng thế này sao có thể để đôi vai của đại ca phải chịu đựng cơ chứ!"

Vẻ mặt đau xót của cô trông vô cùng chân thật. Hứa Xế ngẩn ra một giây: "... Nghịch ngợm à?"

Cô nhe răng cười, trong lòng đang tính toán làm sao để được anh cho ăn bánh mì bơ nên càng thêm ân cần. Cậu thanh niên cười khẩy, ném cặp sách qua cho cô. Thế là cô gái nhỏ ôm chiếc cặp hàng hiệu nặng trịch, lạch bạch chạy theo sau. Đám đàn em của Hứa Xế đứng bên cạnh nhìn mà điếu thuốc trên môi cũng suýt rơi mất. Bởi vì "trùm trường" Hứa Xế vốn chẳng bao giờ cho ai chạm vào đồ của mình, xung quanh chỗ ngồi cũng chẳng ai dám bén mảng tới. Đâu ra cái con "chó săn" nhỏ này mà lại được đại ca cưng chiều thế không biết?

Diệp Khả khúm núm đưa đại ca vào tận lớp, lúc anh đưa tay ra, cô còn chủ động đưa đầu lại gần cho anh xoa. Chuông dự bị vang lên, thấy cô chớp chớp mắt ra vẻ vô cùng luyến tiếc, anh liền lấy bánh mì bơ ra gặm hai miếng, cố tình để lại dấu răng rồi đưa cho cô. Diệp Khả nhảy cẫng lên, vui sướиɠ cầm lấy bánh mì chạy khỏi phòng học, chẳng khác nào chú cún nhỏ vừa được chủ ban thưởng.

Hứa Xế nhếch mép, gác đôi chân dài lên ghế phía trước, tâm trạng có vẻ rất tốt. Đám đàn em sợ hãi quan sát, thầm nghĩ đại ca chắc chắn là "thay lòng đổi dạ" rồi. Nhìn đi nhìn lại, ai nấy đều thấy mình không đáng yêu bằng Diệp Khả, cũng chẳng biết nịnh nọt như cô. Bỗng chốc, cả lũ thấy hụt hẫng, thời buổi này làm "đàn em" cũng đòi hỏi yêu cầu cao quá!

Tan học, vài đứa định chặn đường để dạy cho cô một bài học vì tội dám độc chiếm sự sủng ái của đại ca. Nhưng từ xa, chúng đã thấy Hứa Xế đang túm lấy bím tóc đen nhánh của Diệp Khả, ôm cô vào lòng, vừa cắn tai vừa nhéo cằm hôn cô, rồi còn siết chặt như muốn làm cô ngạt thở. Anh còn dùng cái giọng điệu dịu dàng chưa từng thấy gọi: "Khả Khả".

Trời đất, mù mắt mất thôi! Diệp Khả đỏ mặt, nhón chân hôn lên mũi anh một cái. Nhác thấy đám "phản bội" đang trốn sau bụi cỏ, cô xấu hổ che mặt chạy biến. Hứa Xế đi tới, đá cho mỗi đứa một phát nằm lăn ra đất, bắt bọn chúng phải nhảy xuống sông rửa sạch những gì vừa thấy, nếu không sẽ bị đánh đến mất trí nhớ mới thôi.

Đám đàn em vội vàng nhảy xuống sông, thấy Hứa Xế đi xa mới dám gào lên hỏi: "Anh Xế ơi, chị dâu có 'ngon' không ạ?"

Anh quay lại, cởi áo nhảy xuống sông đánh cho cả lũ kêu oai oái. Cuối cùng, đám con trai mặt mũi bầm dập ngồi lại với nhau, vẫn không thoát khỏi chủ đề tình yêu. Hứa Xế vừa vắt quần áo vừa nghiêm túc nói: "Thích chính là muốn nhìn thấy cô ấy, muốn ngày nào cũng được thấy cô ấy." Ngay cả trong mơ cũng toàn là hình bóng cô. Dù cô chỉ muốn làm ŧıểυ đệ, anh cũng chiều theo ý cô.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc