Mấy bác hàng xóm đang đánh cờ thấy cô thì hỏi: "Khả Khả ơi, sáng sớm ra cháu đọc tiếng chim gì thế?" "Cháu đang phấn đấu vì tương lai đất nước ạ!" Cô hếch mũi đáp.
Mấy bác cười rộ lên rồi bảo cô học xong thì đi tiếp nước cho con chim sáo trên giá. Con chim đen thui đó ngày nào cũng bị cô "đầu độc" bằng tiếng Anh, nó mổ vào tóc cô rồi kêu: "How are you!"
Diệp Khả trợn mắt nhìn, nghĩ thầm con chim này còn có học thức hơn khối người, thế là cô bắt đầu luyện khẩu ngữ với nó. Diệp Khả nói rất chuẩn, nhưng con sáo lại học theo cái giọng tiếng Anh kiểu Nhật nghe rất kỳ lạ.
Hứa Xế đạp xe vào sân, thấy cô đang ngốc nghếch đấu khẩu với con chim. Lòng anh bỗng mềm nhũn, anh đột ngột đẩy nhẹ từ phía sau rồi ôm chầm lấy cô khi cô đang kinh hãi. Anh thổi nhẹ vào mái tóc rối của cô, dùng tiếng Anh gọi khẽ: "Candy".
Cảm giác tê dại lại ập đến. Cô ôm lấy anh, tai hơi đỏ lên. Hứa Xế nghịch bím tóc của cô một lúc, đợi cô học xong liền bế cô đặt lên thanh ngang phía trước xe đạp. Trước mặt bao nhiêu người hàng xóm, anh lén hôn lên đỉnh đầu cô một cái, hơi thở nóng rực. Tai Diệp Khả nóng bừng, cô nắm chặt áo anh khi xe rời khỏi khu tập thể, đi vào con đường nhỏ vắng vẻ ven đê.
Cô ôm lấy cổ anh, dụi dụi như một chú cún: "Đại ca, sao anh biết em ở đây?" Anh lại hôn vào tai cô, cắn nhẹ một cái: "Tôi tự biết thôi."
Trong mơ toàn là hình ảnh nhóc con đáng yêu này, giờ được ôm người thật trong lòng, tâm trạng anh rất tốt. Anh dừng xe ở cuối bờ đê, nơi có những khóm hoa lồng đèn và hoa mào gà nở rộ. Diệp Khả nghịch ngợm xé cánh hoa mào gà dán lên mũi, rồi bắt chước dáng vẻ gà trống gáy vang. Hứa Xế đen mặt nhìn một lúc, sau đó vặt hết hoa xung quanh dán đầy lên người cô.
Diệp Khả nằm im mặc kệ anh dán, cuối cùng biến thành một "người hoa". Anh định dán miếng cuối cùng lên cổ cô nhưng không dính, thế là dứt khoát cúi đầu hôn lên đó, mυ"ŧ mạnh một cái. Diệp Khả rêи ɾỉ, gạt hết cánh hoa trên mặt ra gọi: "Đại ca!"
Hứa Xế hừ một tiếng, vẫn tiếp tục "nhấm nháp" làn da cô. Khi cô thở hổn hển ngồi dậy, trên cổ đã xuất hiện một dấu "dâu tây" tím đỏ. Cô sợ đau nên định chạy đi nhưng lại bị anh kéo vào lòng. Hứa Xế ham chơi, vặt hoa lồng đèn cài lên tai cô, rồi tháo bím tóc của cô ra, dùng ngón tay chải nhẹ, trầm giọng gọi: "Khả Khả".
Thật là muốn mạng mà! Cảm giác tê dại lại trỗi dậy khiến Diệp Khả mềm nhũn như vũng nước trong lòng anh. Cô cảm nhận được sự cứng rắn từ phía dưới, thật nóng. Ánh mắt Hứa Xế tối lại nhìn cô như nhìn một miếng thịt mỡ thơm ngon. Cô chưa từng thấy anh nhìn ai như vậy, và cô nghĩ anh cũng không bao giờ nhìn người khác theo cách này. ŧıểυ đệ thì luôn thích mình là duy nhất mà.
Cô nghịch ngợm nhảy nhót, đóa hoa trên tóc rung rinh cùng với dấu hôn trên cổ làm mờ mắt người đối diện. Hứa Xế giữ đầu cô lại, gọi thêm lần nữa: "Candy".
Được rồi, chỉ cần đại ca thích, cô làm viên kẹo cho anh cũng chẳng sao. Anh nói thêm một câu gì đó rất nhỏ rồi bật cười. Nụ cười ấy tỏa sáng như hào quang, đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt. Diệp Khả nghe không rõ, định hỏi lại nhưng anh lạnh mặt không nói nữa. Anh thích xoa đầu cô, mỗi lần anh đưa tay ra là cô lại phối hợp cúi xuống.
Anh ôm cô ngồi trên đầu gối, lấy một sợi cỏ buộc vào cành củi nhỏ thả xuống nước. Diệp Khả ngồi trong lòng anh, hơi buồn ngủ. Cô cố gắng mở mắt chờ đợi, rồi thấy một con tôm hùm đất hung hăng kẹp chặt lấy cành củi bị anh kéo lên mặt nước.