Kẻ Phản Diện Lại Sa Vào Bóng Tối

Chương 9

Trước Sau

break
Hết xoay lại xoay, rượu trong bầu theo khóe môi nàng tràn xuống, chảy dài tới tận vạt áo sâu bên trong.

Rượu cạn, nàng tiện tay ném bầu rượu đi.

Nghe “choang” một tiếng, nữ tử bỗng bật cười ha hả: “Rượu ngon, đúng là rượu ngon!”

Nam Tầm nhìn về phía con thỏ tai dài, xách hai tai nó lên rồi nhẹ nhàng vung vẩy.

Một lát sau, nàng vừa múa vừa khẽ ngân nga: “Phát phi pháp, phát oa phi pháp, phát oa phát… phát phát oa, phát oa phát oa… phát oa phát a a ai…”

Dù chỉ là những âm thanh “oa oa” vô nghĩa, nhưng giọng ca ấy lại trong trẻo như dòng suối tinh khiết nhất thế gian, thanh ngọt mà thấu triệt, lại mờ ảo như tiếng nhạc nơi tiên cảnh, xuyên qua từng lớp u tối mà vút lên tận trời cao.

Con thỏ tai dài vốn mặt lạnh như tiền, sau khi nghe khúc ngâm nga linh hoạt ấy, thần sắc lại khẽ biến đổi. Ánh mắt nhìn về phía nữ tử trở nên sâu thẳm, như hai vực sâu không đáy.

Trong màn đêm, nữ tử thanh sạch không vương bụi trần nhẹ nhàng múa chuyển, giọng ca của nàng trong veo, mơ hồ, tựa chốn hư ảo.

Bên ngoài kết giới, từng đàn chim chậm rãi tụ hội. Muôn loài chim bay lượn trên không trung tiểu viện, xoay vòng theo tiếng ngân nga của nàng. Linh khí đủ màu sắc quanh thân chúng không ngừng tụ lại, dệt nên một thế giới rực rỡ ngũ sắc, đẹp như mộng như ảo.

Thấy dị tượng ấy, con thỏ tai dài khẽ động mắt, rồi từ trong lòng nàng nhảy ra, thoắt cái đã lao vào bóng đêm.

Tiếng ngân nga của Nam Tầm đột ngột dừng lại: “Tiểu Bạch, ngươi đi đâu vậy? Tiểu Bạch…”

Khuôn mặt nhỏ của nàng ửng đỏ, khẽ nấc lên hai tiếng: “Đồ Tiểu Bạch không có lương tâm, uổng công ta thương ngươi… hức…”

Con thỏ tai dài đã hòa vào màn đêm, nghe thấy lời lẩm bẩm ấy thì khựng lại một thoáng, rồi tiếp tục nhảy sâu vào bóng tối.

Dưới ánh trăng, bóng dáng nhỏ bé của nó dần kéo dài, rộng ra, cuối cùng hóa thành một hình người cao lớn.

Bóng người ấy như từ mặt đất đứng bật dậy, phía sau thỏ tai dài, làn sương đen dày đặc bắt đầu tụ lại.


Từ trong màn sương đen, một nam nhân khoác trường bào đen chậm rãi bước ra.

Thân hình hắn cao lớn, thẳng tắp. Mái tóc đen buông lơi trên vai. Gương mặt tuấn mỹ đến mức như yêu thần, nhưng lại không mang lấy nửa phần cảm xúc. Lông mày dài xếch lên, đôi đồng tử đỏ thẫm như máu, lặng im không gợn sóng, toát ra cảm giác u ám lạnh lẽo. Sống mũi cao thẳng như trụ ngọc, môi mỏng khẽ mím, sắc môi tím nhạt.

Áo choàng đen theo gió đêm phập phồng, hòa cùng luồng sát khí tanh nồng quanh thân hắn, mùi máu tươi thoáng chốc lan ra khắp nơi.

Con thỏ tai dài vừa thoát khỏi khống chế chợt nhận ra nguy hiểm, lập tức phát ra tiếng kêu chói tai, co chân bỏ chạy.

Huyết đồng của nam tử khẽ liếc, năm ngón tay cong lại, hóa thành một móng vuốt sắc bén như rồng như ưng.

Con thỏ kia bị hút lên không trung, liều mạng đạp chân giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào trảo của hắn, hoảng loạn kêu chít chít.

Ánh mắt đỏ thẫm của nam nhân lướt qua cái miệng run rẩy của con thỏ, tay còn lại – vẫn là bàn tay người – chậm rãi đưa lên môi mình, đầu ngón tay khẽ lướt qua.

Không biết nhớ đến điều gì, khóe môi hắn hơi cong lên.

Ngay sau đó, nụ cười còn vương trên môi bỗng chốc mở rộng, lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn.

Hắn cúi xuống con thỏ trong tay, cắn một ngụm thật mạnh, xé toạc một mảng thịt lớn.

Trong chớp mắt, máu tươi văng tung tóe, lớp lông trắng như tuyết bị nhuộm đỏ.

Con thỏ giãy giụa hấp hối, nhưng tất cả đều vô ích, rất nhanh đã bị hắn từng ngụm từng ngụm nuốt trọn vào bụng.

Nam nhân không chút biểu cảm nhai thịt thỏ trong miệng. Đôi môi tím nhạt nhuốm đầy máu tươi, trong bóng đêm ánh lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ. Khuôn mặt tuấn mỹ kia lúc này giống như một ác quỷ chuyên hút máu người lang thang giữa đêm đen.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc