Về sau, sau khi mấy đại gia tộc bàn bạc, mới có kế sách hòa thân như hiện tại.
Túy Ly gia tộc đứng đầu trong năm đại gia tộc. Để tỏ rõ thành ý hòa thân, người được chọn dĩ nhiên phải xuất thân từ Túy Ly gia. Nhưng con cháu của Túy Ly gia ai nấy đều có năng lực nổi trội, mấy vị trưởng lão căn bản không nỡ.
Vì vậy, ánh mắt mọi người liền dừng lại trên người Túy Ly Huyên.
Không có bản lĩnh gì, lại là nữ nhi gia tộc, còn mang dung mạo đẹp như tiên. Lật khắp cả Túy Ly gia cũng không tìm ra ai thích hợp hơn nàng.
Trong thoáng chốc, cả sân viện rộng lớn chỉ còn lại một mình Nam Tầm, cùng với con thỏ tai dài trong lòng nàng.
Có lẽ cảm giác tồn tại của con thỏ kia quá thấp, nên từ đầu đến cuối chẳng một ai để mắt đến nó.
Nam Tầm thử liên lạc với Hư Không Thú, nhưng chẳng biết vật nhỏ ấy bị làm sao, hoàn toàn không đáp lại nàng lấy một tiếng.
Vì thế, Nam Tầm cũng chỉ có thể ngày ngày lải nhải với con thỏ tai dài.
Lúc ăn cơm, nàng để nó ngồi cùng bàn với mình. Khi ngủ, nàng ôm nó chung chăn chung gối. Cứ thế mà trôi qua hai ngày.
Hôm ấy, Nam Tầm ôm con thỏ tai dài nằm trên ghế bập bênh, ánh mắt thả trôi, lặng lẽ nhìn bầu trời đêm đầy sao.
“Tiểu Bạch, ta thật muốn uống rượu quá. Uống say rồi thì sẽ chẳng còn phiền não gì nữa.” Nam Tầm vừa vuốt tai con thỏ vừa lẩm bẩm.
Dù đôi tai bị nàng xoa nắn hết lần này đến lần khác, con thỏ tai dài vẫn chỉ hờ hững như không. Nó nghiêng đầu nhìn sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh, trong đôi mắt đỏ sẫm chợt lóe lên một tia sáng đỏ như máu rồi biến mất.
Ngay sau đó, Nam Tầm bỗng chỉ tay về phía chiếc bàn nhỏ, kinh ngạc kêu lên.
“Rượu? Sao ở đây lại có một bầu rượu?”
Nàng trừng trừng nhìn cái bàn trước mặt, suýt nữa muốn nhìn thủng cả mặt bàn.
Rốt cuộc, Nam Tầm cũng xác định mình không hề hoa mắt. Trên bàn thật sự xuất hiện một bầu rượu.
Nàng thấp thỏm một lúc lâu, quay sang hỏi con thỏ tai dài: “Tiểu Bạch, ngươi nói xem, đây không phải là rượu độc đấy chứ?”
Con thỏ liếc nàng một cái, mặt không chút biểu cảm.
Nam Tầm chớp chớp đôi mắt đẹp, nhìn nó cười hì hì: “Tiểu Bạch, uống với ta đi. Hai chúng ta cứ say một phen cho thỏa. Nếu thật là rượu độc, vậy thì vừa hay, xuống suối vàng còn có bạn đồng hành.”
Nói rồi, nàng cầm bầu rượu lên, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Tư thế uống rượu ấy hào sảng đến mức chẳng giống nữ nhân chút nào.
Uống xong một ngụm, nàng liền xách con thỏ tai dài lên, chu môi định đổ rượu vào miệng nó.
Khoảnh khắc cánh môi Nam Tầm chạm vào cái miệng nhỏ của con thỏ, quanh thân nó chợt bùng lên một luồng huyết sát chi khí mạnh mẽ. Đôi mắt thỏ đỏ như máu trong nháy mắt vậy mà biến thành… đồng tử dựng thẳng của loài rắn!
Rót cho nó xong một ngụm rượu, đầu Nam Tầm đã bắt đầu lâng lâng.
“Tiểu Bạch à, sao người ngươi cứ lắc lư thế? Có phải ngươi say rồi không?” Nam Tầm cười trêu con thỏ.
Trong mắt con thỏ khẽ lướt qua một tia cảm xúc khó phân.
Huyết sát chi khí đáng sợ quanh người hắn vậy mà lại chẳng khiến nữ nhân này lộ ra dù chỉ một chút sợ hãi?
Nam Tầm không cảm nhận được sát khí hay cơn giận nào cả, chỉ thấy không khí quanh mình bỗng lạnh đi đôi chút. Vì thế nàng liền dùng một tay ôm con thỏ vào lòng để sưởi ấm, tay kia tiếp tục cầm bầu rượu mà uống.
Nữ tử vận váy trắng dài loạng choạng đứng dậy, thân hình uyển chuyển theo từng bước lắc lư. Nàng xoay tròn hết vòng này đến vòng khác, tựa như đang múa một điệu vũ mê hoặc lòng người, giống hệt tiên tử lạc xuống chốn nhân gian.