Nói xong liền lại giả chết.
Đầu óc Nam Tầm rối bời. Tuy đã từng chết một lần, không còn quá sợ chết, nhưng nàng thật sự không muốn bị ăn từng miếng một, cách chết này quá giày vò.
Thế là, nàng một tay đẩy ngã nam nhân xuống giường, không nói hai lời liền cúi xuống hôn mạnh lên môi hắn, cắn xé lung tung. Bàn tay nhỏ cũng bắt đầu du tẩu trên thân hắn, dần dần trượt xuống dưới.
Lồng ngực nam nhân phập phồng, đến một khắc nào đó bỗng hít vào một hơi.
Hắn rốt cuộc từ bỏ ý định ăn tươi nuốt sống nàng ngay lập tức, bàn tay lớn siết lấy sau gáy nàng, hung hăng mà mãnh liệt đáp lại nụ hôn ấy.
“Nữ nhân, đây là do ngươi không muốn một cái chết thống khoái. Sau này có hối hận cũng vô dụng.” Giữa lúc môi răng quấn quýt, hắn trầm giọng nói. Ngay sau đó, trời đất đảo lộn, hắn đã đè nàng xuống dưới thân.
Nam Tầm chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, váy áo bị một chưởng của hắn chấn vỡ, trong chớp mắt tan thành từng mảnh.
Ngay sau đó, Nam Tầm hoảng hốt trợn to mắt.
Trong phòng vang lên một tiếng kêu thảm thiết, khiến người nghe xót xa, kẻ nghe cũng rơi lệ.
Chiếc giường dưới thân chẳng biết vì sao lại không chắc chắn, kêu cót két không ngừng. Từng tiếng, khi cao khi thấp, khi nhanh khi chậm, đến cuối cùng âm thanh quá mức thảm thiết, “rầm” một tiếng sụp đổ.
Lục Tuệ cùng mấy người cảm nhận được hơi thở của Yêu Vương đã đi xa, vội vàng chạy vào phòng, hy vọng có thể thay Nam Tầm thu lại một thân xác trọn vẹn. Nào ngờ trên giường lại không có người, chỉ thấy dưới chân giường rơi vãi đầy những mảnh váy áo rách nát.
Chiếc giường đã sụp xuống, không còn ra hình dạng ban đầu, nhưng trên đó lại loang lổ một vệt máu chói mắt.
Hồng Trù vừa lau nước mắt vừa nói: “Tầm Tầm e là đã bị vương nuốt sống rồi.”
Ba người còn lại không nhịn được liếc nàng một cái.
Lam Thủy nói: “Hồng Trù, chẳng lẽ ngươi không ngửi thấy một mùi khác sao?”
Hồng Trù gật đầu, vẫn tiếp tục khóc: “Đương nhiên là ngửi thấy rồi, là mùi máu! Các ngươi thật vô tâm, Tầm Tầm dù gì cũng gọi chúng ta hơn một tháng là tỷ tỷ, giờ nàng bị Yêu Vương ăn mất, các ngươi vậy mà chẳng hề thương tâm!”
Tử Linh không nhịn được bật cười: “Rõ ràng đây là mùi hoan ái. Chỉ e Yêu Vương đã sủng hạnh Tầm Tầm, sau này chúng ta phải đổi miệng gọi nàng là phu nhân rồi.”
Hồng Trù trợn tròn mắt, kinh ngạc nói: “Này… sao có thể chứ? Yêu Vương trước giờ đâu từng lâm hạnh bất cứ nữ nhân nào!”
Thấy ba người kia đều mang vẻ mặt chắc chắn, Hồng Trù ấp úng hỏi: “Vậy… Tầm Tầm đâu? Sao lại không thấy người?”
Lục Tuệ che miệng cười khẽ: “Tự nhiên là vương còn chưa thỏa, nên mang nha đầu ấy về tẩm cung tiếp tục rồi.”
“Nhưng tẩm cung của vương xưa nay không cho bất kỳ ai đặt chân vào!” Hồng Trù lại kinh hãi.
Rất nhanh sau đó, Hồng Trù cũng tin lời ba người kia, bởi vì sáng sớm hôm sau, Nam Tầm đã nằm trên chiếc giường mới được thay, sắc mặt tái nhợt, không còn chút huyết sắc.
Mấy người tiến lại gần xem, không khỏi hoảng hốt.
Trên làn da vốn trắng mịn như tơ lụa của nữ tử, khắp nơi đều là những dấu cắn xanh tím, chi chít dày đặc, nhìn vào thật khiến người ta rùng mình.
Bốn người vừa mừng lại vừa lo.
Chớ nói đến việc giữ người qua đêm, Yêu Vương xưa nay ngay cả việc cho người khác bước vào tẩm cung cũng không cho phép, vậy mà nữ tử này lại khiến người phá lệ!
Nhưng nhìn nàng thảm trạng như vậy, mấy người lại không khỏi lo lắng.
Con người vốn không như yêu thú hóa hình, thân thể quá mức yếu ớt, làm sao chịu nổi sự đòi hỏi quá độ của Yêu Vương?