“Khụ, khụ khụ.” Nam Tầm bị chính nước bọt của mình làm sặc.
[Chết tiệt! Thảo nào Tiểu Bát cứ im thin thít, hóa ra suốt một tháng nay Yêu Vương đều âm thầm quan sát nàng? Đúng là kẻ thích rình mò!]
Thân mình Nam Tầm khẽ run, nàng gượng cười: “Ta chỉ nói đùa thôi, người đừng coi là thật.”
“Không, bổn vương lại thấy ngươi nói rất nghiêm túc.” Yêu Vương đáp.
Nam Tầm không biết có phải mình nghĩ nhiều hay không, nhưng nàng dường như nghe ra trong lời hắn có chút ý trêu chọc.
“A!” Nam Tầm đột nhiên kêu lên một tiếng.
Chỉ thoáng lơ đãng, nàng đã bị nam nhân kia bế ngang lên!
Nam Tầm sợ đến mức co rụt người lại, nhưng lại càng dán sát vào hắn hơn.
“Ngươi… ngươi định làm gì?” Nam Tầm run run hỏi.
Khóe môi mỏng tuyệt đẹp của Yêu Vương khẽ nhếch lên, giọng vẫn bình thản không gợn sóng: “Về phòng, giúp ngươi thực hiện chuyện quyến rũ.”
Nam Tầm: …
Người ta thường nói tự gây nghiệt thì không thể sống, nàng thật muốn chết quách cho xong.
Nam Tầm đã chẳng còn nhớ trong hơn một tháng qua mình đã buông bao nhiêu lời hùng hồn. Nếu tên Yêu Vương rình mò này đều ghi nhớ hết…
Ha hả.
Trên giường, một nam một nữ ngồi đối diện nhau.
Nam nhân tuấn mỹ vô song nhưng gương mặt lạnh lẽo nhìn nàng, chờ đợi động tác của nàng.
Nam Tầm âm thầm hỏi Hư Không Thú: “Tiểu Bát, phải quyến rũ thế nào đây?”
Hư Không Thú cuối cùng cũng không giả chết nữa, liều nguy cơ bị Yêu Vương phát hiện, nhỏ giọng chỉ dạy: “Đơn giản thôi, hôn ôm cọ quậy, quấn quýt, liếm… đại khái vậy.”
Nam Tầm: “ Sao ta có cảm giác danh tiết tuổi già của mình sắp không giữ nổi rồi.”
Hư Không Thú: “Đừng lề mề nữa, mau lên!”
Nam Tầm nuốt nước bọt, khẽ hỏi nam nhân trước mặt: “Ngươi thật sự muốn ta… quyến rũ ngươi?”
Yêu Vương ừ một tiếng, đôi mắt đỏ thẫm như máu, sâu không thấy đáy.
“Bất kể ta làm gì, ngươi cũng sẽ không tức giận chứ?” Nam Tầm hỏi.
Yêu Vương lại ừ một tiếng.
“Khụ… vậy ta bắt đầu nhé?”
“Ừ.”
Nam Tầm nhìn hắn hồi lâu, rồi chậm rãi tiến lại gần, nhanh như chớp hôn lên môi hắn một cái.
Nam nhân vẫn mặt không biểu cảm.
Nam Tầm lại lấy hết can đảm, tiến lên hôn nhẹ lên hai mắt hắn, rồi cả chóp mũi cũng không bỏ qua.
Nam nhân vẫn không hề thay đổi sắc mặt.
Bàn tay Nam Tầm hơi run, lần tới bên hông hắn, tháo dây thắt eo, rồi hai tay nhỏ cùng lúc luồn vào trong.
Ngực hắn rắn chắc, làn da trơn mịn mà lạnh lẽo.
Nam Tầm vốn đã hơi nóng, lúc này mặt càng đỏ bừng. Nàng liền kéo mở áo trên của hắn, cả người áp tới, ôm lấy hắn, khuôn mặt nóng hổi dán lên ngực hắn, làm theo lời Tiểu Bát dạy, cọ qua cọ lại.
Thình thịch, thình thịch.
Nàng nghe được nhịp tim của hắn, từng nhịp rõ ràng, mạnh mẽ.
Rồi vào một khắc nào đó, nhịp tim ấy dường như càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập.
Nam Tầm đang cảm thấy khó tin, thì chợt thấy nơi cổ mình lạnh buốt. Nàng liếc mắt nhìn sang…
Nam Tầm suýt nữa bị dọa ngất đi.
Một chiếc lưỡi dài như lưỡi rắn từ miệng nam nhân trước mặt thò ra, từng chút một liếm lên cổ nàng. Chỉ trong chốc lát, nơi cổ đã bị liếm ướt một mảng.
“Đờ mờ Tiểu Bát! Ta sắp bị Yêu Vương ăn rồi! Hắn đang liếm cổ ta, ngươi thấy không? Đờ mờ, hắn đang liếm cổ ta! Có phải hắn định ăn luôn ta không!” Nam Tầm sợ đến hồn bay phách lạc.
Quả nhiên, ngay sau đó nàng nghe thấy giọng nói âm u của nam nhân trên đỉnh đầu: “Vừa rồi bổn vương lại có chút mất kiểm soát. Tình huống này, bổn vương tuyệt không cho phép xảy ra. Cho nên, chi bằng trực tiếp ăn ngươi thì hơn.”
“Tiểu Bát! Tiểu Bát! Nhiệm vụ thất bại rồi! Mau chạy thôi!” Nam Tầm hoảng hốt kêu lên trong lòng.