Kế Hoạch Nghịch Tập Giới Giải Trí Của Cô Nàng Mập Mạp

Chương 7: Bà Hồ

Trước Sau

break

Thương Diệp Sơ bước tới, gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Hửm?" Bà lão giật mình tỉnh giấc. "Ồ, ồ, cô gái trẻ, cháu muốn mua gì? Cứ tự nhiên chọn nhé."

"Cháu không đến mua đồ ạ." Thương Diệp Sơ mỉm cười đáp, "Bà ơi, cháu muốn xin làm thêm ở đây."

Nửa giờ sau.

103 hỏi: "Ký chủ, cô và chủ tiệm quen nhau từ kiếp trước à?"

"Cậu nhìn ra rồi sao." Thương Diệp Sơ lúc này đang thong thả dạo bước trong phim trường, "Trí tuệ nhân tạo nhạy bén thật đấy."

"Ngay từ lúc cô bước vào tiệm sách là tôi đã nhìn ra rồi. Có tiện kể cho tôi nghe mối quan hệ giữa hai người không?"

Thương Diệp Sơ lộ rõ vẻ hoài niệm: "Chủ tiệm họ Hồ. Kiếp trước tôi gọi bà ấy là bà Hồ."

"Kiếp trước, thời điểm tôi rời khỏi nhà muộn hơn bây giờ rất nhiều."

"Nhưng cũng y như bây giờ, trên người chẳng có lấy một xu dính túi. Tôi lạc đường giữa thành phố lớn, rồi vô tình lưu lạc đến tiệm sách này."

"Bà Hồ đã cưu mang tôi suốt một tháng trời, cho đến tận khi tôi nhận được vai diễn quần chúng đầu tiên ở phim trường."

"Khi nhận được tháng lương đầu tiên, tôi muốn đến gửi lại bà chút tiền sinh hoạt phí."

"Nhưng bà đã từ chối. Bà bảo 'Sống ở đời ai mà chẳng có lúc ốm đau hoạn nạn, hơn nữa cháu chỉ là một diễn viên quèn, kiếm tiền đâu có dễ dàng gì. Cứ đợi sau này cháu nổi tiếng rồi hẵng đến trả lại cho bà'."

Nói đến đây, Thương Diệp Sơ khẽ nhắm mắt lại. Thật lâu sau, cô mới cất lời: "Tôi đã khắc ghi câu nói ấy trong lòng. Rất lâu, rất lâu sau đó, khi bản thân rốt cuộc cũng chật vật giành được chút danh tiếng, tôi liền quay trở lại nơi này."

"Nhưng tiệm sách của bà Hồ đã không còn nữa."

"Tôi dò hỏi khắp nơi, nhưng những người hàng xóm cũ trên con phố này đều đã chuyển đi từ lâu. Hỏi thăm mãi, cuối cùng tôi mới lân la biết được tung tích của bà từ ông chủ quán đồ nướng ở góc đường."

"Bà Hồ mắc bệnh nan y, thế nhưng con trai và con dâu lại chẳng chịu bỏ tiền chạy chữa. Một bà cụ nhân hậu nhường ấy, cứ vậy mà bị bệnh tật giày vò cho đến chết."

"Bà mất rồi, tiệm sách cũng bị người ta sang tên bán nốt."

Thương Diệp Sơ mở mắt.

Đó chính là kết cục của câu chuyện.

Trong suốt quãng đời kiếp trước của cô, bà Hồ là một trong số những người hiếm hoi từng trao cho cô hơi ấm. Đó là chút tình người đầu tiên cô nhận được giữa chốn phồn hoa xa lạ này.

Đáng tiếc, hiện thực vốn chẳng phải là truyện cổ tích, người tốt đoản mệnh, còn lũ cầm thú lang tâm cẩu phế nhà họ Thương kia lại được hưởng ké không ít phúc phần từ Thương Diệp Sơ ở kiếp trước.

"Ra là vậy." Hệ thống vốn chẳng thể hiểu được thứ gọi là tình cảm của con người, nhưng tâm trạng của Thương Diệp Sơ lúc này rõ ràng không tốt chút nào. Vậy nên, nó chần chừ nhả ra một câu: "Ký chủ, xin hãy nén bi thương."

Đứng trước tình huống này, nhân loại hẳn là đều sẽ nói như vậy nhỉ?

"Phụt." Thương Diệp Sơ không nhịn được mà bật cười thành tiếng. "Bi thương cái gì cơ chứ. Bà Hồ hiện tại vẫn đang bình an khỏe mạnh. Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không để bà phải lặp lại bi kịch của kiếp trước nữa đâu."

Cô đã gặp bà Hồ sớm hơn, và bà Hồ cũng đã cưu mang cô sớm hơn.

Ngay vừa nãy, cô đã bàn bạc thỏa đáng với bà. Từ nay về sau, cô có thể ở lại trong tiệm sách. Ban ngày bà Hồ sẽ trông coi tiệm, còn sau tám giờ tối, việc trông tiệm sẽ do Thương Diệp Sơ đảm nhận.

Bà Hồ sẽ không trả lương cho Thương Diệp Sơ, nhưng bù lại sẽ lo cho cô bữa ăn. Được bao ăn bao ở, kể ra cũng chẳng phải là làm không công.

Thương Diệp Sơ hoàn toàn không có ý kiến gì về chuyện này. Tiệm sách của bà Hồ vốn dĩ buôn bán ế ẩm, lượng khách ra vào lác đác. Thực chất, bà hoàn toàn không cần phải thuê thêm người chạy vặt như cô. Giữ Thương Diệp Sơ lại, chung quy cũng chỉ vì bà quá đỗi hiền từ và có lòng thương người mà thôi.

Giải quyết xong vấn đề chỗ ở, Thương Diệp Sơ thành thạo tìm đường đến phim trường.

Nơi đầu tiên cô tìm đến là Công đoàn diễn viên, mất mười tệ để làm một chiếc thẻ diễn viên. Tạ ơn trời đất, hiện tại vẫn chưa phải là mấy năm sau. Vài năm nữa, việc làm thẻ diễn viên sẽ cực kỳ rắc rối, không chỉ yêu cầu giấy tờ tùy thân và thẻ ngân hàng, mà còn phải quét mã tham gia vào các nhóm chat. Nếu rơi vào cảnh đó thì Thương Diệp Sơ chỉ có nước khóc thét, bởi lẽ cô đào đâu ra điện thoại di động.

Giấc ngủ sâu do hệ thống 103 can thiệp quả thật không đùa được, rõ ràng là ngồi ngủ dật dờ trên tàu hỏa gập ghềnh, vậy mà chất lượng giấc ngủ lại sâu và ngon hơn cả hai kiếp của Thương Diệp Sơ cộng lại. Thương Diệp Sơ cảm thấy tinh thần cực kỳ sảng khoái, cả cơ thể nhẹ bẫng, chưa bao giờ cô thấy trong người khoan khoái và tràn đầy sinh lực đến thế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương