Kế Hoạch Nghịch Tập Giới Giải Trí Của Cô Nàng Mập Mạp

Chương 6: Kiếp trước kiếp này

Trước Sau

break

Lúc đó, Thương Diệp Sơ váng vất mặt mày, chỉ thấy trời đất quay cuồng, toàn bộ máu trong người như dồn hết lên não. Cô khoác lên mình bộ lễ phục đắt tiền nhất trong khả năng chi trả của bản thân, vậy mà lại bị một đám người mang ra làm trò hề để bỡn cợt. Cả vũ trụ lúc bấy giờ tựa như biến thành một sự chế giễu khổng lồ, lạnh lẽo tuyên án rằng mười năm phấn đấu, tình bạn, thậm chí là cả cuộc đời cô, hết thảy chỉ là một trò cười không hơn không kém.

Trên môi Xuất Lan vẫn đọng lại nụ cười dịu dàng như mọi khi, nhưng ánh mắt kia chứa đựng điều gì? Cợt nhả? Thương hại? Thương Diệp Sơ nhìn không thấu.

Người đó... cũng đang ngồi trong góc.

Anh ấy vẫn xa cách, hờ hững và cao không thể với tới như vậy.

Thời gian dường như chẳng hề lưu lại chút dấu vết nào trên người anh. Anh cứ thế ngồi đó với gương mặt vô cảm, lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn vở kịch lố lăng này. Đôi mắt Thương Diệp Sơ chậm chạp chuyển động, chẳng hiểu sao, lại vô tình chạm phải ánh nhìn của anh.

Ánh mắt dửng dưng kia không hề gợn chút cảm xúc, cho dù là Thương Diệp Sơ hay cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, đều chẳng thể khiến anh mảy may dao động. Anh giống như vị thần linh cao ngạo trên chín tầng mây, lạnh lùng chiêm ngưỡng màn tấu hài lố bịch của những kẻ khờ khạo.

Dưới ánh mắt như thế, hàng phòng ngự tâm lý mỏng manh cuối cùng của Thương Diệp Sơ phút chốc sụp đổ hoàn toàn. Chút tôn nghiêm cố gắng chống đỡ bao năm qua cùng vẻ thể diện cố gắng duy trì bằng những nụ cười gượng gạo ngay tắp lự vỡ vụn. Cô gào lên một tiếng bi thương, khản đặc và chói tai tựa như con thú hoang bị dồn đến đường cùng, quay ngoắt người lao ra khỏi nhà hàng sang trọng, cắm đầu cắm cổ chạy ào ra đường lớn.

Một chiếc xe sang mất lái lao vụt tới, gã tài xế say xỉn đã tông cô hất văng lên không trung.

Linh hồn Thương Diệp Sơ lang thang vất vưởng chốn nhân gian, lạnh lùng chứng kiến kẻ gây tai nạn bồi thường cho cha mẹ cô năm trăm ngàn tệ, rồi thuần thục úp ngay chậu nước bẩn lên đầu cô. Gã lật lọng rằng chính cô đột ngột vượt đèn đỏ mới khiến gã đâm trúng người, khoản tiền đền bù phút chốc biến thành "tiền hỗ trợ nhân đạo". Hơn thế nữa, gã còn bắt cha mẹ cô ký giấy cam kết thừa nhận toàn bộ lỗi lầm thuộc về Thương Diệp Sơ. Cha mẹ họ Thương vốn dĩ đã chẳng mặn mà gì với đứa con gái lớn này, chỉ cần có tiền là vạn sự thỏa hiệp. Bọn họ đặt bút ký tờ cam kết còn sảng khoái và dứt khoát hơn cả xé giấy vệ sinh.

Cái chết của Thương Diệp Sơ cũng từng leo lên top tìm kiếm, nhưng rất nhanh đã bị chìm nghỉm giữa hàng loạt scandal tình ái và tin tức thời trang của các ngôi sao lưu lượng. Chỉ có lác đác vài tài khoản truyền thông chia sẻ lại, buông vài câu xót thương giả tạo, tiện thể mượn cớ nhắc nhở mọi người tuân thủ luật giao thông.

Đám tang của cô đìu hiu chẳng có mấy người đến viếng, mấy kẻ trong nhà họ Thương thản nhiên ngồi cắn hạt dưa, nhổ vỏ vương vãi khắp mặt sàn linh đường, mồm miệng thì mải mê kiểm kê lại chút tài sản thừa kế của cô. Thằng em trai Thương Gia Vũ còn không quên cằn nhằn, chê bai rằng Thương Diệp Sơ lăn lộn trong giới giải trí ngần ấy năm mà tiền tiết kiệm lại ít hơn cậu ta tưởng, nay lôi ra mua phần mộ lại tốn thêm một khoản.

Xuất Lan thế mà lại xuất hiện, cô ta đứng nói chuyện dăm ba câu với người nhà họ Thương, rồi nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu trước linh cữu Thương Diệp Sơ. Tay nhiếp ảnh gia đi theo bên cạnh thì điên cuồng bấm máy, liên tục nhắc nhở cô ta phải diễn nét mặt sao cho thật bi thương mà vẫn phải giữ được vẻ mong manh xinh đẹp, bởi lẽ đây chính là tư liệu để lên hot search ngày mai.

Đó chính là kết cục của Thương Diệp Sơ.

...

Hoành Thị, cái nôi của các phim trường và cơ sở sản xuất văn hóa - điện ảnh lớn nhất Long Quốc. Có thể nói, nơi đây chính là trụ cột nền móng của cả ngành công nghiệp giải trí nước này. Biết bao người trẻ tuổi mang trong mình hoài bão lặn lội tới đây, lăn lộn trong trường quay, mang theo mộng tưởng có thể một đêm thành danh, một bước lên mây hóa thành phượng hoàng.

Hệ thống 103 vốn đinh ninh rằng Thương Diệp Sơ sẽ lao thẳng tới phim trường. Chẳng ngờ sau khi xuống tàu, nơi đầu tiên cô đặt chân đến lại là một con phố đi bộ, rảo bước đi vào một tiệm sách cũ kỹ, khiêm tốn.

Tiệm sách thoạt nhìn đã nhuốm màu thời gian, tấm biển hiệu bạc phếch, có vẻ như rất vắng khách vãng lai.

Hệ thống mất 0.5 giây để quét một vòng, điều hoàn toàn trái ngược với tấm biển hiệu tồi tàn kia là lượng sách trong tiệm vô cùng phong phú và đồ sộ. Không chỉ có vô số đầu sách mới, mà còn cất giữ không ít những cuốn sách cũ hiếm có khó tìm. Chỉ phiền một nỗi, người chủ rõ ràng chẳng mấy khi dọn dẹp bảo quản, khiến cho cả tiệm từ sách mới đến sách cũ đều ám một mùi ẩm mốc.

Chủ tiệm sách là một bà lão đeo kính viễn thị, đang dựa người vào lưng ghế ngủ gật. Ngay cả khi Thương Diệp Sơ đẩy cửa bước vào, bà cũng chẳng hề hay biết.

103 để ý thấy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bà lão này, gương mặt Thương Diệp Sơ bỗng lộ ra một biểu cảm vô cùng kỳ lạ. Sau khi phân tích, nó phát hiện ra đó là sự đan xen phức tạp giữa bi thương, vui sướng và hoài niệm.

Cảm xúc của con người quả nhiên quá đỗi phức tạp, hệ thống 103 thầm nghĩ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương