(JJK) Xuyên Vào Thế Giới Chú Thuật Sư, Lấy Lại Thứ Thuộc Về Mình

CHƯƠNG 7

Trước Sau

break

 Haruto đã hoàn toàn bất động, nhìn hắn thật thảm hại, Kanna rất hài lòng, cô chúa ghét mấy thằng coi thường người khác như hắn, đặc biệt mấy thằng coi thường phụ nữ.

Đáng buồn là cô lại sống ở trong cái nhà trọng nam khinh nữ này, ức chết cô mất, chị Seiko thì ngược lại với cô, chị ấy đang vô cùng hoảng sợ.

Thật ra Kanna cũng biết việc cô đánh gục cả vị khách quý của gia tộc, thì thế nào lát cũng lại có chuyện cho xem, Seiko kéo cô tính bỏ chạy, cô lại không động đậy.

- Kanna chan mau chạy thôi em, nếu như bị ngài Hiroshi phát hiện thì lại to chuyện.

- Em đâu có sợ, cùng lắm em chịu phạt quỳ ở từ đường, cũng không phải lần đầu em quỳ, chị đừng lo.

- Tiểu thư nhà tôi ơi! em sắp nhập học rồi, khó khăn lắm phu nhân mới giúp em rời khỏi đây, chẳng lẽ em lại để công sức của bà em bỏ biển hết sao?

Kanna suy nghĩ một lát, quả thật chị Seiko nói đúng, cô được coi là mặt hàng đắt nhất cái họ này, bán cô đi có khi nuôi được cả họ cũng lên, ngẫm lại bản thân cô thật bốc đồng.

- Chị nói đúng, giờ chúng ta bỏ chạy thôi.

Cô đang định kéo tay chị Seiko thì đúng lúc này, có vài bóng người từ hành lang đi ra, Kanna thầm chửi tục trong đầu, sao lại xui xẻo vậy chứ.

Từ hành lang bước ra, dáng người đàn ông cao lớn đang nói chuyện với đám người bên cạnh. Ông ngoại cô Hiroshi, ông bất chợt ngừng lại nhìn người nằm dưới đất, hai người bên cạnh dường như cũng nhận ra. Hai kẻ đi bên cạnh gồm 1 nam và 1 nữ tầm 40 tuổi, đồng thanh kêu lên.

-Trời ơi, cậu chủ Chiba sao lại thành ra thế này?

Hai người vội đỡ gia chủ nhà mình dậy, lúc này gương mặt tên Haruto toàn bụi cát, mũi bị chảy máu, tóc tai bù xù, toàn thân hoàn toàn tê liệt. Kanna đoán hai kẻ kia là người hầu trong nhà Chiba, bọn chúng lo lắng nắn bóp tay chân của thằng cha đó, còn lấy khăn ra lau gương mặt của hắn, chăm sóc không khác gì trẻ con.

Lúc này cô mới để ý, tay tên này còn không có lấy một cái sẹo nhỏ, bàn tay hắn nuột nà như tay con gái vậy, da dẻ trơn bóng nhìn là biết kiểu công tử bột được nuông chiều từ bé.

-Kanna thế này là sao?

Giọng ông cô vang lên, trầm và lạnh lùng, từ bé đến giờ Kanna chưa bao giờ nghe được ông nói một lời ấm áp nào với cô cả. Cô đưa mắt lên nhìn ông, một gương mặt nghiêm nghị tầm khoảng 70 tuổi hơn, ông đang mặc trang phục truyền thống, một bên tay có đeo một chiếc vòng đá.

-Nó gây sự với cháu

Chị Seiko bên cạnh đã toát hết mồ hôi, ông Hiroshi đưa ánh mắt qua nhìn người bên cạnh, tay ông vắt chéo trước ngực.

-Seiko mau gọi người đến đưa cậu chủ nhà họ Chiba đi dưỡng thương

-Thưa ngài Kawano, thật ra là…

-MAU ĐI.

Tiếng ông quát nhẹ làm Seiko sợ hãi, nhưng vẫn nhìn Kanna mà không dám đi, cô sợ rời đi ngài Hiroshi sẽ đánh cô em này một trận mất. Không nghĩ thêm Seiko quỳ thụp xuống, dập đầu cầu xin ông.

-Ngài Kawano, tất cả tại con, Kanna thấy con bị bắt nạt nên em ấy mới đánh trả cậu chủ Chiba.

-Chị đứng lên cho em.

Kanna bực bội, dứt khoát kéo Seiko đứng lên, nhưng Seiko nhất định không chịu đứng dậy, cô gườm gườm nhìn ông ngoại nói.

-Chẳng phải lỗi của chị ấy đâu, cháu ngứa mắt thì đánh thôi, ông rõ rồi thì cứ phạt cháu đi.

Seiko hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn Kanna, như vậy là mọi thứ cô ấy cầu xin đều công cốc cả.

-Sao còn chưa đi đi.

Ông thậm chí còn không thèm nhìn lấy Seiko đang quỳ dưới đất một cái, điều đó làm Kanna đột nhiên bực bội, cô cảm thấy ông coi thường tất cả nữ nhân trong cái nhà này. Seiko biết đã vô dụng, vậy là chỉ còn bà mới cứu nguy được thôi, không đợi ông Hiroshi nói thêm, cô vội đứng dậy chạy về khu phía sau của dãy nhà.

Kanna biết chị Seiko đang đi tìm ai, ông Hiroshi tiến sát lại phía cô, lúc này đám người thuộc đội Kukuru của gia tộc Kawano cũng đến, họ đánh giá tình hình rồi đưa gã gia chủ nha Chiba kia đi.

Hiện tại chỉ còn cô và ông, cô vẫn đứng đối diện cả hai nhìn nhau chằm chằm, sau khi chờ đám người phía sau tản đi hết, ông mới nhìn cô cháu gái, có đến 9 phần giống người con gái đã mất của mình cất tiếng.

-Sao tự nhiên lại ra tay đánh người?

-Cháu đã nói rồi, cháu ngứa mắt với hắn.

-Ngứa mắt vì việc gì?

-Vì nó sàm sỡ chị Seiko.

-Đó là nghĩa vụ của Seiko, phải phục vụ gia tộc, việc ‘sàm sỡ’ mà ngươi nói là một trong số công việc của nó phải làm.

-Thật là khiến cháu phải mở mang tầm mắt. Vậy đây là nhà chứa hả? Hay ổ gái mại dâm?

-Ngươi lên cẩn thận lời nói, đừng xúc phạm công việc và bổn phận của những người trong gia tộc này, ngay cả ngươi cũng vậy, ngươi đâu thể chối bỏ dòng máu của gia tộc này đang chảy trong ngươi.

Kanna nuốt lại cục lửa giận vào trong, cô tiến sát lại gần phía ông, so chiều cao thì cô chưa đứng tới vai ông, cô cất tiếng với giọng khinh miệt.

-Thì ra gia tộc Kawano này, đàn ông hèn hạ tới mức, sống dựa vào việc buôn bán con gái thì đã đành, này lại hạ nhục bọn họ bằng cách chào bán công khai nữa cơ à? Gì mà công việc với chả bổn phận, sao ông khổng xổ toẹt ra là đàn ông nhà này kém cỏi hơn phụ nữ đi.

Cánh tay ông đưa lên cao, hạ cái tát mạnh vào má trái của cô, Kanna choáng váng vì cú tát, nó mạnh tới mức làm cô ngã nhào xuống đất, máu mũi cô bật ra thành dòng, má cô rát bỏng. Thành thật thì đây không phải lần đầu cô bị ông cô tát, kể từ hai năm trước cô tới đây, cô đã đối đầu với ông ấy rất nhiều rồi.

-Mày không có quyền xúc phạm bất kì ai trong gia tộc này hết, mày đã hại cha mẹ mày, các em của mày nữa. Tại sao mày không là đứa chết đi chứ, nhường sự sống đó lại cho các em trai của mày, như vậy tao thấy mày còn có ích hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc