Hai người giờ đây đã hiểu vì sao mà thấy Yaga nhất quyết muốn họ đi tới đây rồi, thầy muốn họ gặp gỡ với một chú thuật sư mạnh, Satoru giờ này khá hài lòng, anh rất muốn luyện tập để đấu với thuật thức này, về cơ bản anh là kẻ mạnh lại muốn mạnh hơn thôi.
- Bà cũng có mong muốn như vậy, không cần phải giỏi nhất, chỉ cần con bé trở lên mạnh mẽ hơn hoặc kết thêm vài người bạn cũng được. Đằng nào con bé cũng phải rời xa đây, càng xa càng tốt, tốt nhất là rời đi xa hẳn, lập gia đình với một chú thuật sư mạnh mẽ, sát cánh cùng nhau sống hết phần đời còn lại.
Cả Suguru và Satoru đều nghệt mặt ra khi nghe bà kết câu, họ cảm thấy bản thân trông như hai củ khoai tây vậy, kết cục bà cô bé vẫn chỉ muốn cô ấy có chỗ để nương tựa. Đột nhiên Suguru cảm thấy được vì sao cô bé này lại hay nổi nóng, đơn giản là cả cái họ này ai cũng muốn cô ấy kết hôn.
Kanna đang ở phía sau khu nhà, hắt xì một tiếng rõ to, đưa tay lên quẹt mũi, cô thầm nghĩ chắc ai đang nhắc mình đây. Có tiếng bước chân hướng đến gần, cô ngẩng đầu lên nhìn, ra la chị Seiko phía xa í ới gọi tên cô.
-Kanna chan, bà cần em về gấp, mau lên kẻo muộn đó.
-Vâng em về ngay.
Cô đứng dậy, phủi hết mấy bông lau dính trên váy xuống, nhìn chiếc váy có vài màu lem nhem, cô giật mình phủi liên hồi.
-Thôi chết, bà mà thấy chắc mình bị mắng to đầu.
Nhanh chóng đứng dậy, xách theo đôi giày da tiến về phía chị Seiko đang đi, cô thong thả bước từng bước dẫm chân lên đám cỏ non dưới chân, cảm giác buồn buồn ở lòng bàn chân khiến Kanna cảm thấy thích thú.
-Thả tay tôi ra, tôi đã đính hôn rồi
-Sao chứ, cho anh sờ chút thôi
Tiếng kêu của chị Seiko làm bước chân của Kanna nhanh hơn, cô chạy đến một ngã rẽ, phát hiện ra một tên đàn ông đang nắm tay chị ấy, chị Seiko đáng thương đang rơi nước mắt bất lực, tên đàn ông này cánh tay còn đang mon men đến vùng ngực của chị ấy.
Máu toàn thân Kanna dồn lên não, cầm đôi giày da lên, cô phi thẳng vào lưng tên đàn ông đó, cô còn dồn cả chú lực lên đôi giày để gia tăng lực đập, đôi giày đáp trên lưng của gã.
- Rầm
Gã ta cảm thấy lưng mình như gãy mất rồi, vội buông tay cô gái trước mặt ra, Seiko được thả lau nước mắt chạy ra phía sau lưng của Kanna, cô ôm tay đau đớn, cổ tay bị đỏ rực lại do bị nắm chặt.
- Chị có bị sao không?
- Chị không sao chỉ hơi đau tay chút thôi
- Hắn chạm vào chị chưa?
- Vẫn chưa đâu, Kanna bỏ đi em, chị không sao là được
- Chị cứ đứng sau em, em xử lý được
Tên kia đau đớn tới mức gục hẳn xuống đất, Kanna đánh giá qua về hắn, hắn mặc một bộ trang phục truyền thống, chất vải thuộc loại thượng phẩm, cổ tay trái đeo hẳn một chiếc rolex, ngón giữa tay phải hắn đeo một chiếc nhẫn bvlgari. Hắn đích thị là một tên công tử nhà giàu rồi, có lẽ tới đây để tìm một cô vợ.
Hắn ta đau đớn, lúi húi chống tay đứng dậy, hắn phải xem kẻ nào dám hành hung hắn, đứng thẳng người lại chỉnh lại vạt áo nhăn nhúm, Haruto từ từ quay người lại.
Đứng trước mặt hắn là một cô bé tóc trắng, gương mặt đáng yêu, làn da trắng mịn màng đặc biệt thu hút, nhìn tầm 14 đến 15 tuổi, chưa dậy thì hết nên nét mặt còn rất ngây thơ, điểm nhấn của cả gương mặt là đôi mắt, màu xanh dương đậm long lanh như biển hồ.
Hắn đơ ra một lúc, cô bé này chỉ cần 1 đến 2 năm nữa là trổ mã thành thiếu nữ, chắc chắn thuộc loại sắc nước hương trời đây, cô bé này đúng là vật phẩm chân quý với hắn.
Đôi mắt gã nhìn cô đến chảy nước miếng, Kanna nổi cả da gà, cô biết loại ánh mắt này là gì, tên này đang đánh giá mặt hàng, và cô chính là con hàng hắn nhắm đến.
Kìm nén lại cảm giác khó chịu trong bụng, cô lên tiếng cảnh cáo hắn.
-Tôi nghĩ anh lên có lời xin lỗi, vì hành vi khiếm nhã vừa rồi của anh với chị tôi
- Khiếm nhã, vừa rồi anh chỉ ‘kiểm hàng’ chút thôi mà, bé cưng em nóng tính quá, ném anh đây đau điếng
-Tôi không đùa với anh đâu, nếu anh không tự nguyện xin lỗi thì anh sẽ ‘được’ xin lỗi đấy
Hắn bật cười miệng mở lớn, đầu hắn ngửa ra sau, thân hình cao lớn lộ hẳn ra khi hắn đứng thẳng, quai hàm vuông văn, hắn cười tới mức chảy chút nước mắt.
Cười được một lúc, hắn ngừng lại lau mí mắt bị ướt, giọng nói như dỗ trẻ con mà trả lời cô.
- Ôi vậy nếu anh mà chịu xin lỗi, thì bé có chịu chơi với anh không
- Không
- Lạnh lùng quá, mà giọng bé còn non, không có sức uy hiếp chút nào
- Nắm đấm tôi đủ tính uy hiếp rồi
- Ai dà, có lẽ anh nên chỉ cho bé biết một chút lịch sự thôi ha
Vừa dứt lời Haruto hành động nhanh như chớp, hắn túm lấy cánh tay của Kanna lôi cả người cô về phía mình.
Tên này đúng là khỏe thật, tay hắn như gọng kìm kẹp lấy bắp tay của cô, Kanna vận chú lực về cánh tay còn lại, đưa cánh tay lên ngang ngực hắn, để tay ở tư thế khẩu súng, cô nén chú lực thành những viên đạn nhỏ, bắn chúng ra từ 2 ngón trỏ và cái.
- Chíu chíu chíu
Tiếng rất nhỏ vang lên, ba viên chú lực được nén lại bắn ra, Haruto ngạc nhiên đến mức hắn không kịp phản ứng, sức mạnh từ những viên chú lực bật mạnh tới mức, làm cả người hắn đâm rầm vào phía tường, bức tường thậm chí còn bị nứt nhẹ.
Kanna nhẹ nhanh bước đến gần thân hình của hắn, dùng chân cô hất cả người hắn đang co quắp dưới đất nằm thẳng ra, tay hắn ôm ngực mắt mở lớn kinh hãi nhìn cô.
Dồn chú lực vào nắm đấm trên tay, Kanna đặt một chân lên ngực hắn, cô nói với giọng như dỗ trẻ con với hắn.
- Anh nên xin lỗi ngay lúc đó, tôi đang dạy anh phép lịch sự thôi
Vung tay lên cao và gập khủy tay lại, nắm đấm trên cánh tay phải của cô có một vùng sáng màu tím nhạt, Kanna dồn sức hạ nắm đấm xuống ngay bụng của hắn.
- Khoan đã Kanna
- RẦM
Giọng chị Seiko vang lên cùng lúc với âm thanh của nắm đấm, nhưng đã quá muộn hắn chẳng kịp kêu lên một tiếng, hắn đã nằm sõng soài tại chỗ, cả vùng hắn nằm lõm hẳn xuống, tạo thành một cái hố đất nhỏ.