Nhưng bây giờ...
Tang Thất Thất lại nói thực ra thời gian mất tích của Khuất Thâm là ngày 16 tháng 7, sớm hơn hai mươi ngày so với thời điểm báo án là ngày 5 tháng 8. Thời gian hai mươi ngày đủ để camera giám sát ghi đè một lượt rồi. Vì vậy nếu lời của Tang Thất Thất đáng tin, vậy thì lý do không tìm thấy Khuất Thâm trên camera giám sát là hoàn toàn hợp lý.
Trần Hân nắm chặt tập hồ sơ mỏng manh trong tay, không chút do dự mà lao ra ngoài cửa, hét lớn: "Sếp ơi, có vấn đề lớn rồi!"
...
Trong văn phòng, Khổng Hưng Ngôn nhíu mày đọc hết nội dung trong hồ sơ, đồng thời vểnh tai lắng nghe phân tích của Trần Hân.
Tiểu Tiêu cũng nghe rất chăm chú, nhưng lại đầy hồ nghi gãi đầu, thắc mắc hỏi: "Sao tôi chẳng nghe nói gì về chuyện này nhỉ?"
Khổng Hưng Ngôn liếc cậu ta một cái, cười lạnh: "Đương nhiên là cậu chưa nghe rồi, lúc đó các cậu đến Giang Thị tham gia huấn luyện, Trần Hân còn đánh nhau với người ta rồi vác về một cái kỷ luật, ông đây bị Cục trưởng Cao mắng cho xối xả, bảo nếu tôi không biết dẫn dắt cấp dưới thì sớm cuốn gói đi cho rồi."
Tiểu Tiêu: "..."
Nhớ ra rồi, nhớ ra hết rồi.
Bị điểm danh, Trần Hân chắp hai tay sau lưng, mắt nhìn xuống đất giả vờ mất trí nhớ mà đếm kiến.
Khổng Hưng Ngôn cũng không có ý định lật lại chuyện cũ, lại quay chủ đề về chuyện Khuất Thâm, trầm ngâm nói: "Cách nói của Tang Thất Thất quả thực không mâu thuẫn với thông tin điều tra của chúng ta, thậm chí còn rất hợp lý. Nhưng vấn đề là sao cô ấy biết được thời gian và địa điểm mất tích cụ thể của Khuất Thâm? Hơn nữa, tại sao lúc trước cô ấy không nói?"
"Hay là tôi gọi cô ấy quay lại hỏi thêm lần nữa nhé?"
Khổng Hưng Ngôn lại liếc cậu ta: "Nếu cô ấy muốn nói thì ban nãy đã nói cho cậu rồi."
Tiểu Tiêu im bặt.
Khổng Hưng Ngôn ném tập hồ sơ sang một bên, rút một điếu thuốc ra định hút, nhưng lại nhớ đến thông báo xử phạt hút thuốc mà cục mới ban hành gần đây. Anh ta chửi thầm một tiếng, gài điếu thuốc ra sau tai rồi hất cằm về phía hai người, ra lệnh: "Hai cậu chạy một chuyến đến đường Bắc Liêu xem camera giám sát gần đó có còn giữ lại video của một năm trước không..."
Nói đến đây, chính Khổng Hưng Ngôn cũng thấy hơi chột dạ.
Lúc trước khi họ tìm Khuất Thâm, video giám sát hai bên đường chỉ lưu được mười lăm ngày, giờ đến đường Bắc Liêu lại yêu cầu chúng phải lưu được video của cả một năm... Nếu camera mà biết chửi người, không biết sẽ chửi khó nghe đến mức nào.
Nghĩ đến đây, anh ta lại thèm thuốc.
Bực bội vò mái tóc ngắn bù xù, anh ta nói thêm hai câu: "Hỏi thăm các cửa hàng gần đó cũng được."
Trần Hân và Tiểu Tiêu nhìn nhau, lập tức gật đầu đồng ý, sau đó nhét điện thoại vào túi, xách chìa khóa xe rồi đi ngay.
Cùng lúc đó, Cục Cảnh sát khu Tây Phong, Đội Cảnh sát Hình sự.
Trương Mậu có chút không thể tin nổi, bảo cấp dưới lặp lại cuộc điện thoại vừa rồi một lần nữa. Nghe xong, lông mày anh ta nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết mấy con muỗi. Anh ta khàn giọng hỏi: "Khổng Hưng Ngôn thật sự nói vậy à? Có người tố giác trợ lý của Ảnh đế giết người giấu xác? Còn nói xác giấu trong tủ lạnh? Người tố giác còn là một nữ minh tinh, lại còn gửi tiền vàng mã cho tên trợ lý đó?"
"Vâng, người tố giác còn nói sẵn sàng chịu mọi hậu quả."
Trương Mậu mím môi suy nghĩ hồi lâu, miệng lẩm bẩm mấy câu "giới giải trí bây giờ loạn thế này rồi à", rồi quay đầu ra lệnh cho những người khác: "Tra thông tin của người tên Chung Kiệt này đi. Tiểu Chu, cậu dẫn người đến nhà Chung Kiệt xem thử."