Tang Thất Thất đọc số điện thoại, nhưng không đi ngay mà lại hỏi chuyện khác: "Anh cảnh sát, tối ngày 16 tháng 7 năm ngoái, có ai báo án có trẻ con rơi xuống sông Du không?"
Trẻ con rơi xuống sông Du?
Ba viên cảnh sát trẻ có mặt tại hiện trường nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ mờ mịt giống hệt nhau.
"Chắc là không có đâu nhỉ?" Viên cảnh sát nam trẻ tuổi nhất có chút không chắc chắn đáp, sau đó gãi đầu nhìn về phía nữ cảnh sát: "Chị Trần, chẳng phải tối hôm đó chúng ta đi ăn đồ nướng sao? Em nhớ hình như là anh Lưu sắp chuyển công tác nên khao mọi người, Tiểu Tiêu còn say bí tỉ nữa."
Bản thân Tiểu Tiêu cũng gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, em nhớ ra rồi, hôm đó còn là do bạn gái em đến quán nướng đón em về nữa."
Nữ cảnh sát được gọi là chị Trần lắc đầu với Tang Thất Thất: "Nếu là tối hôm đó thì chắc là không có vụ án nào được báo đâu, ngày hôm sau chúng tôi cũng không nghe nói gì về chuyện này cả."
"Vậy tôi báo án, tôi có một người bạn tên là Khuất Thâm, Khuất trong Khuất Nguyên, Thâm trong thâm sâu, trước đây sống ở khu nhà Xuyên Cao thuộc khu Phủ Bình, hai mươi ba tuổi, đã mất tích ở bờ sông Du. Vị trí cụ thể có lẽ là đoạn đường Bắc Liêu của sông Du, thời gian mất tích chính là tối ngày 16 tháng 7 năm ngoái."
Tiểu Tiêu và hai người còn lại: "..."
Nhìn theo bóng lưng Tang Thất Thất rời đi, ba người lại nhìn nhau. Mãi một lúc lâu sau, Tiểu Tiêu mới thốt lên một câu: "Sao cô Tang Thất Thất này trông cứ thần bí quái dị thế nào ấy nhỉ? Mà cái vụ tố giác đích danh với báo án này của cô ta chắc không phải là đang đùa với chúng ta đâu nhỉ?"
Trần Hân nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ thì vừa hay thấy được bóng lưng Tang Thất Thất rời khỏi cổng Cục Cảnh sát.
"Chắc sếp đã đi liên lạc với Chung Kiệt rồi? Hai cậu đi nghỉ trước đi, tôi đi tìm thông tin về cậu thanh niên tên Khuất Thâm kia. Nếu đã mất tích từ tháng Bảy năm ngoái, chắc chắn phải có hồ sơ báo án."
"Vâng."
Trần Hân đưa tập tài liệu trong tay cho Tiểu Tiêu, sau đó quay người đi vào phòng lưu trữ hồ sơ.
Tìm một hồi, quả nhiên cô ấy đã tìm thấy hồ sơ của Khuất Thâm. Trần Hân mở tập hồ sơ ra, đọc đi đọc lại kỹ lưỡng mấy lần, sắc mặt cũng thay đổi.
Thời gian báo án ghi trên hồ sơ này là vào ngày 5 tháng 8, người báo án tên là Tưởng Gia Mộ, tự xưng là bạn qua mạng của Khuất Thâm. Hai người quen nhau qua game, đã kết bạn WeChat và thỉnh thoảng liên lạc. Đầu tháng 8 năm ngoái, Tưởng Gia Mộ được nghỉ, theo lệ thường nhắn tin cho Khuất Thâm, rủ cậu ta vào hẻm Summoner's Rift đại chiến tám trăm hiệp, nhưng vẫn không nhận được hồi âm.
Lần liên lạc đó là vào buổi tối, nên Tưởng Gia Mộ cứ ngỡ Khuất Thâm đã ngủ, cũng không nghĩ nhiều.
Cho đến ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba, anh ta vẫn không đợi được hồi âm của Khuất Thâm. Cảm thấy có gì đó kỳ lạ, anh ta gọi video WeChat cho đối phương nhưng cũng không kết nối được. Nghĩ đến việc Khuất Thâm thường sống một mình, lại là một người luôn thích ở nhà chính hiệu, không có bao nhiêu bạn bè, nhỡ có xảy ra chuyện gì ở nhà thì cũng không ai biết, thế là Tưởng Gia Mộ đã báo cảnh sát.
Khi cảnh sát đến khu Xuyên Cao, họ không thấy Khuất Thâm đâu cả.
Mà khu Xuyên Cao lại là một khu dân cư cũ, xung quanh không có camera giám sát, cảnh sát đã chạy đôn chạy đáo mấy ngày cũng không tìm thấy tung tích của đối phương.