Kể từ khi tuyến vận tải hành khách qua lại giữa Đại Lục và Hương Cảng được mở từ năm ngoái, mỗi ngày bến tàu này đều đón rất nhiều du khách từ Đại Lục sang.
Trên bến tàu cũng xuất hiện ngày càng nhiều người ngóng trông chờ đón người thân.
Từ xa xa, bóng dáng con tàu khách dần hiện ra.
Đám người đứng chờ đón trên bến bắt đầu xôn xao.
Mà những người trên tàu cũng đồng loạt đứng dậy, chuẩn bị xuống tàu.
Tô Phục Linh buông tay người dì bên cạnh ra.
“Lần sau đi tàu, dì cứ ấn như vậy là sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Người phụ nữ mặc váy hoa vỗ ngực, cảm kích nói:
“Đồng chí, cảm ơn cô nhiều nhé. Nếu không thì chuyến này đúng là tôi chịu không nổi. Lần đầu tiên đi tàu mà say đến mức khó chịu muốn chết luôn. Còn khổ hơn cả say xe. Say xe thì mở cửa sổ còn chịu được, chứ say tàu thì chẳng trốn đi đâu được. Cái này gọi là gì vậy? Lần sau tôi cũng dạy cho người khác. Sao lại thần kỳ thế chứ?”
Tô Phục Linh đáp: “Đây gọi là huyệt Nội Quan. Nếu trước khi đi tàu hoặc đi xe mà ấn trước thì sẽ có tác dụng phòng ngừa.”
“Ôi trời, đúng là hữu dụng thật. Sau này tôi cũng sẽ dạy cho người khác. Cô không biết đâu, cái bệnh này chẳng chữa được, bao nhiêu năm nay rồi, tôi thà đi bộ còn hơn đi xe. Lần này là bất đắc dĩ thôi... Không biết đến bao giờ mới có thuốc say xe, uống một viên là khỏi nhỉ.”
Tô Phục Linh mỉm cười.
Thật ra trong túi cô có thuốc chống say xe.
Chỉ là cô không lấy ra mà thôi.
Dù sao ra ngoài xa lạ, mọi người cũng không quen biết nhau, người ta chưa chắc đã dám uống thuốc của cô, nên cô dứt khoát dạy cách bấm huyệt cho tiện.
Khi triệu chứng của người dì dần thuyên giảm, trong đầu Tô Phục Linh vang lên một âm thanh nhắc nhở nhẹ nhàng vui vẻ:
[Điều trị bệnh nhân say sóng thành công, nhận được 1 điểm công đức.]
Nghe thấy âm thanh ấy, Tô Phục Linh đầu tiên là giật mình, sau đó mới nhớ ra đây là giọng nói của cái gọi là Hệ Thống Công Đức trong đầu mình.
Tiếp đó cô lại thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra kiếm điểm công đức cũng không khó lắm.
Chỉ là cách đánh giá điểm công đức này thật sự không rõ ràng.
[Hệ thống, các cậu làm vậy không ổn đâu nhé. Đi làm thuê cho tư bản còn phải thương lượng tiền công trước khi bắt đầu làm việc. Giờ chữa bệnh cứu người mà cũng chẳng có tiêu chuẩn điểm công đức cụ thể, cũng không nói cần tích lũy bao nhiêu điểm công đức mới đủ. Tôi chẳng có lấy một mục tiêu rõ ràng nào cả.]