Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Hai đứa con của Khương Minh Hà, một trai một gái, mới chỉ mười mấy tuổi, lúc này vội vàng chạy ra ngoài chơi. Chỉ còn lại mấy đứa cháu bên chi khác ở lại nghe ông ta sắp xếp, tiếp tục đi tìm người.
Đợi mọi người rời đi hết, vợ ông ta là Lâm Mỹ Liên đau lòng lau mồ hôi lạnh trên trán chồng, trong giọng nói mang theo chút oán trách:
“Ba chồng cũng nghiêm khắc quá rồi đấy. Đâu phải không tìm, chẳng qua là không tìm thấy thôi mà. Anh đã cố gắng đến thế rồi, vậy mà ông vẫn nổi giận.”
Khương Minh Hà nói: “Được rồi, mấy lời này có thể nói lung tung sao?”
Lâm Mỹ Liên tủi thân: “Chẳng phải vì em đau lòng cho anh sao? Bao năm nay nhìn anh vất vả như vậy, lẽ nào em không đau lòng được sao?”
Khương Minh Hà thở dài: “Anh biết mọi người đều lo lắng. Nhưng có những chuyện vẫn phải làm. Sức khỏe của lão gia tử...”
Lâm Mỹ Liên hiểu được ý trong lời ông ta.
Lão gia tử đã không còn nhiều thời gian nữa.
Khi ông còn sống, ít nhất cũng phải cho ông một chút hy vọng.
Lâm Mỹ Liên cũng không than phiền nữa. Bình thường bà ta vốn rất kính trọng lão gia tử.
Gia cảnh nhà mẹ đẻ bà ta chỉ bình thường, nhưng lão gia tử chưa từng phân biệt môn đăng hộ đối như những gia tộc lớn khác. Cuộc sống ở nhà chồng của bà ta rất thoải mái, trong lòng đương nhiên cũng biết ơn ba chồng.
Chỉ là có vài chuyện bà ta cảm thấy lão gia tử thực sự quá cố chấp.
Tìm người ấy à, đúng là chẳng khác gì mò kim đáy biển.
Nghĩ đến những lời lão gia tử vừa tức giận buột miệng nói ra, bà ta lại có chút lo lắng.
“Ôi, em thấy tìm người chẳng dễ chút nào. Anh nói xem, nếu thật sự không tìm được, lão gia tử có đem hết gia sản đi quyên góp không?”
Chuyện này liên quan đến kế sinh nhai của cả gia đình.
Không tìm được người thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Khương Minh Hà lắc đầu: “Anh cũng không dám chắc. Bao năm nay trong lòng lão gia tử vẫn luôn có khúc mắc. Thậm chí hồi đó ông cố gắng phấn đấu đến vậy, thật ra cũng là để có đủ năng lực đi tìm người. Nếu thật sự không tìm được... e là rất có thể sẽ làm như vậy.”
Lâm Mỹ Liên lập tức chắp hai tay cầu nguyện: “Bồ Tát phù hộ, nhất định phải phù hộ cho tìm được người nhé. Đại ca à đại ca, anh đang ở đâu thì cũng cho chúng tôi chút chỉ dẫn đi chứ.”
Bến tàu Đại Giác Chủy thuộc khu Du Tiêm Vượng vô cùng nhộn nhịp.