Chương 2: Người Đàn Ông Xa Lạ Trong Thiên Ngự Sơn Trang
Dung Tuyết San vừa đứng dậy khỏi ghế gaming, mái tóc dài hơi rũ xuống vai, gương mặt xinh đẹp vẫn còn mang theo vài phần nghi hoặc vì cuộc gọi kỳ lạ của ông nội vừa rồi.
“Đội trưởng! Chị định đi đâu vậy?” Một giọng nói non nớt vang lên phía sau, người lên tiếng là Ôn Xuẩn Kỳ, thành viên nhỏ tuổi nhất trong đội, năm nay vừa tròn mười tám tuổi.
Dung Tuyết San khẽ cầm lấy chìa khóa xe, đôi mắt xinh đẹp hơi cong lại, giọng nói vẫn bình tĩnh như thường: “Chắc chị phải về Thiên Ngự Sơn Trang một chuyến.”
“Nhưng còn lịch thi đấu chiều nay thì sao?” Ôn Xuẩn Kỳ mở to mắt, vẻ mặt lập tức trở nên sốt ruột, bởi vì trận đấu đó vô cùng quan trọng với cả đội.
Dung Tuyết San hơi dừng bước, nghiêng đầu nhìn lại, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đầy khí thế của một đội trưởng: “Cho người dự bị vào thay chị trước, chị sẽ cố quay lại sớm.”
Nói xong, cô trực tiếp rời khỏi phòng huấn luyện, để lại sau lưng những ánh mắt lo lắng của đồng đội, không khí vốn náo nhiệt cũng dần trở nên yên lặng vài phần.
Chiếc Mercedes-Benz C-Class màu trắng nhanh chóng lăn bánh khỏi nhà xe, ánh nắng chiều nhàn nhạt phản chiếu lên thân xe tạo thành một tầng sáng dịu dàng mà lạnh lẽo.
Suốt đoạn đường trở về, Dung Tuyết San nhiều lần nghĩ đến lời ông nội nói trong điện thoại, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một loại cảm giác bất an khó hiểu.
Một tiếng sau, chiếc xe chậm rãi dừng trước cổng lớn của Thiên Ngự Sơn Trang, nơi ở quen thuộc từ nhỏ của cô, nhưng hôm nay lại khiến lòng người nặng nề khác thường.
Dung Tuyết San bước vào phòng khách, giọng nói theo thói quen vừa vang lên đã hơi khựng lại giữa chừng: “Ông nội... cháu về rồi...”
Ánh mắt cô vô thức dừng trên người đàn ông đang ngồi đối diện ông Dung Trì, người đó mặc âu phục đen, khí chất lạnh nhạt cao quý khiến người khác khó lòng xem nhẹ.
Người đàn ông chỉ ngồi đó, đôi chân dài bắt chéo, bàn tay thon dài đặt hờ trên tay vịn sofa, nhưng lại mang đến một loại cảm giác áp bức khiến không khí trở nên trầm thấp.
Dung Tuyết San hơi ngẩn người, bởi vì cô hoàn toàn chưa từng gặp qua người đàn ông này, càng không biết tại sao ông nội mình lại tiếp đón một người khí thế lớn đến vậy.
“Chào... chào ngài...” Cô hơi cúi đầu lễ phép, giọng nói có chút chần chừ, vô thức siết nhẹ quai túi trong tay như đang che giấu cảm giác mất tự nhiên.
“San San!” Ông Dung Trì lập tức vui vẻ gọi lớn: “Cháu về rồi, lại đây ông giới thiệu, đây là bạn của ông.” Ông vừa dứt lời đã bật cười đầy ẩn ý: “Ây da! Chỉ như vậy thôi sao?”