Chương 1: Ông Nội Muốn Ta Về Nhà?
“Alo! Ông nội, cháu nghe đây.” Giọng nói mềm mại của Dung Tuyết San vang lên trong phòng nghỉ của câu lạc bộ, ngón tay vẫn vô thức lướt xem lại số liệu trận đấu vừa kết thúc, ánh mắt mang theo vài phần mệt mỏi.
Đầu dây bên kia rất nhanh truyền đến tiếng ho khàn khàn của ông Dung Trì, từng tiếng một nặng nề, nghe qua giống như thật sự vừa trải qua một cơn bệnh khiến người khác khó lòng không lo lắng.
“San San của ta...” Giọng ông già nua xen lẫn chút tủi thân: “Cháu có bận gì không? Về đây với ta một chuyến được không? Hôm nay ta cảm thấy trong người hơi mệt...”
Dung Tuyết San khẽ day trán, đôi môi đỏ mọng bất lực cong lên, bởi vì cô quá hiểu ông nội mình, mười lần thì có đến chín lần đều là giả bệnh để gọi cô trở về nhà.
“Ông nội, hôm nay cháu thật sự có việc.” Cô dựa người lên ghế sofa, giọng nói dịu xuống vài phần: “Đợi xong giải đấu, cháu lập tức trở về thăm ông, được không?”
“Không được!” Ông Dung Trì lập tức lớn tiếng phản đối, ngay cả âm thanh ho khan lúc nãy cũng biến mất sạch sẽ: “Ta nhớ cháu đến mức sắp đổ bệnh rồi, con nhẫn tâm bỏ mặc ông già này sao?”
Dung Tuyết San bật cười bất đắc dĩ, đôi mắt xinh đẹp hơi cong lên: “Ông nội, giọng ông nghe có chút nào giống người bệnh không? Cháu thấy ông rất có tinh thần đó.”
Đầu dây bên kia lập tức yên lặng hai giây, sau đó truyền đến tiếng hừ nhẹ đầy mất tự nhiên, như thể bị cháu gái vạch trần nên không biết phải tiếp tục diễn ra sao.
“Con đó!” Ông Dung Trì tức giận lên tiếng: “Ngày nào cũng eSports, eSports! Trong mắt con chỉ có trò chơi, căn bản không quan tâm ông nội già này nữa rồi!”
Dung Tuyết San nghe vậy chỉ biết thở dài, ánh mắt bất giác nhìn về phía màn hình thi đấu sáng rực phía xa, trong lòng dâng lên một tia áy náy nhưng nhiều hơn vẫn là bất lực quen thuộc.
“Ông nội, cháu thật sự rất bận.” Cô hạ thấp giọng, cố gắng dỗ dành: “Đội đang chuẩn bị trận rank quan trọng, cháu là đội trưởng, không thể bỏ đi giữa chừng được.”
“Ta mặc kệ!” Ông Dung Trì ngang ngược nói lớn: “Nếu hôm nay con không trở về, ta...ta chết cho con coi! Đến lúc đó đừng trách ta không nhìn thấy cháu lần cuối!”
Nghe lời uy hiếp quen thuộc ấy, khóe môi Dung Tuyết San co nhẹ, đáy mắt hiện lên vài phần đau đầu, bởi vì chiêu này ông nội cô đã dùng không biết bao nhiêu lần rồi.
Cô ngửa đầu dựa lên ghế, khẽ day thái dương, đang định tiếp tục từ chối thì đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến một tràng ho dữ dội, lần này nghe qua lại có chút chân thật.
Không hiểu vì sao, trong lòng Dung Tuyết San chợt run lên một nhịp, bàn tay đang cầm điện thoại vô thức siết chặt hơn, linh cảm mơ hồ nói cho cô biết lần này... có lẽ không giống những lần trước.