Hôm Nay Tiêu Vũ Bị Giáng Chức Chưa?

Chương 15: Ai nói quân tử chỉ động khẩu không động thủ?

Trước Sau

break

Định Quốc công phu nhân mà La Phù tiếp xúc trực tiếp là một lão thái thái hiền từ phúc hậu, tâm rộng thể béo, không màng thế sự. Nhưng vị lão thái thái này tinh tường đến mức ngay cả ca kỹ trên đài đi sai nửa bước cũng có thể nhận ra, La Phù đoán chắc vành mắt đỏ hoe do nàng cố tình tạo ra cũng chẳng qua được pháp nhãn của bà. Như vậy, Lý Cửu lang có bị phạt hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc Quốc công phu nhân thiên vị cháu ngoan hay coi trọng sự giáo dưỡng con cháu nhà họ Lý hơn.

La Phù giấu nhẹm chuyện này với bà bà, nhưng lại không định giấu Tiêu Vũ - kẻ đầu tiêu gây họa.

Thận Tư Đường. Tiêu Vũ dùng cơm trưa một mình xong, đang định nghỉ ngơi một lát thì nghe thấy tiếng động thê tử trở về. Hắn thắt lại đai lưng vừa cởi được một nửa, bước ra ngoài đón.

La Phù đã bước vào trung đường, liếc nhìn phu quân tuấn tú cả ngày vùi đầu đọc sách như thể chẳng màng thế sự, nàng lộ vẻ oán trách rồi lướt qua hắn đi nhanh vào nội thất.

Tiêu Vũ ngẩn người, xoay người đuổi theo vào trong, thấy thê tử tức tối ngồi bên mép giường bạt bộ, chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái. Tiêu Vũ ngồi xuống cạnh nàng, quan tâm hỏi: "Sao vậy? Ở bên ngoài chịu ấm ức sao?"

La Phù không đáp, một lúc sau mới xoay người lại, chỉ vào vị trí phía trên lưng sai bảo: "Chỗ này bị người ta lấy đá ném trúng, chàng xem giúp thiếp có bị tụ máu không."

Sắc mặt Tiêu Vũ thay đổi, chẳng màng gì ban ngày ban mặt hay lễ pháp quy củ, hắn nhanh tay cởi bỏ dây buộc váy ngang ngực của thê tử, kéo nửa áo lót xuống, để lộ bờ vai trắng ngần cùng tấm lưng trần được bao quanh bởi chiếc yếm màu hồng nhạt.

La Phù quay lưng về phía hắn, vòng tay ra sau chỉ vào một chỗ phía trên tấm yếm.

Tiêu Vũ quan sát kỹ lưỡng, quả nhiên phát hiện một mảng da thịt ửng đỏ, chưa đến mức tụ máu. Hắn đưa tay ấn nhẹ, tấm lưng non mềm của thê tử liền co rúm lại, người cũng kêu đau rụt về phía trước, thuận thế kéo áo lên che chắn, che xong vẫn tiếp tục quay lưng về phía hắn, im lặng tố cáo sự tủi thân.

Lửa giận bốc lên trong lòng Tiêu Vũ, hắn nhíu mày hỏi: "Ai làm?"

La Phù rầu rĩ đáp: "Lý gia Cửu lang. Thiếp đang đi dạo trong vườn cùng đại tẩu nhị tẩu, hắn đột nhiên nhảy ra từ phía sau đánh lén thiếp, nói là muốn trả thù chuyện năm xưa chàng đánh hắn và Thất ca hắn. Thiếp nào biết các người có thù oán gì, hỏi đại tẩu nhị tẩu họ cũng hoàn toàn không hay biết. Không rõ nội tình, thiếp chẳng có lý do gì để bắt hắn lý luận, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt."

Lúc nàng nói, Tiêu Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào chỗ bị ném trúng trên lưng thê tử, cách gáy chỉ một gang tay. Lỡ như ném trúng đầu...

"Hòn đá to cỡ nào?"

La Phù cuối cùng cũng quay lại, dùng ngón cái và ngón trỏ khoanh thành vòng tròn to bằng quả vải cho hắn xem. Vừa mô tả, nàng vừa tủi thân quan sát sắc mặt Tiêu Vũ, xem người này có định ra mặt cho nàng hay lại có suy nghĩ khác.

Sắc mặt Tiêu Vũ cực kỳ khó coi, hắn sợ hãi khi nghĩ đến cảnh thê tử suýt chút nữa bị hòn đá cuội to bằng quả vải ném vỡ đầu.

"Chàng và huynh đệ nhà họ Lý rốt cuộc có ân oán gì?" La Phù nắm lấy một tay hắn, nghi hoặc hỏi.

Tiêu Vũ hoàn hồn, trước tiên đi lục trong tủ tìm một lọ thuốc mỡ tiêu sưng tan máu, vừa bôi thuốc cho thê tử vừa bình thản giải thích: "Ba năm trước ta đi ngoại thành ngắm cảnh thu, đi ngang qua một thôn trang, bắt gặp Lý Thất lang, Lý Cửu lang buộc con chó mực của lũ trẻ trong thôn dưới gốc cây rồi dùng ná bắn. Người nhà đứa trẻ đó nhận được bạc vụn của đám công tử bột nên muốn bế đứa trẻ đi, đứa trẻ khóc lóc thảm thiết, ta bèn tiến lên khuyên huynh đệ nhà họ Lý chớ thấy việc ác nhỏ mà làm."

"Bọn họ không nghe, mắng ta lo chuyện bao đồng. Ta kiên quyết muốn quản, bọn họ liền sai hộ vệ đi theo ra tay đánh ta."

Bốn tên hộ vệ sợ gây rắc rối, hỏi hắn là ai trước. Sau khi Tiêu Vũ xưng danh, hộ vệ khuyên huynh đệ nhà họ Lý dĩ hòa vi quý, nhưng huynh đệ nhà họ Lý không coi dân thường ra gì, cũng chẳng coi Tiêu Vinh - vị Hầu gia không mấy tiếng tăm này ra gì, khăng khăng bắt hộ vệ ra tay.

Hộ vệ nhận tiền công của Lý gia, chỉ có thể nghe lệnh hai vị tiểu chủ nhân. Bọn họ cũng không định đánh Tiêu Vũ thật, chỉ muốn múa may vài đường dọa Tiêu Vũ bỏ đi. Khổ nỗi Tiêu Vũ không sợ trò này, cùng Thanh Xuyên đánh gục bốn tên hộ vệ Quốc công phủ. Sau đó, hắn đích thân ra tay trói Lý Thất lang, Lý Cửu lang úp mặt vào cái cây bọn họ buộc chó cỏ, rồi nhặt cái ná dưới đất lên, bắn vào mông mỗi người hai phát.

Hai huynh đệ vừa la hét vừa chửi bới, Tiêu Vũ móc ra hai lượng bạc ném xuống chân bọn họ: "Ta trả tiền rồi."

Hai huynh đệ chửi càng khó nghe hơn, Tiêu Vũ tiếp tục kéo ná bắn, cho đến khi hai huynh đệ chịu thua nhận lỗi, Tiêu Vũ mới thả bọn họ ra: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân*."

*Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân: Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác.

La Phù: "... Sau khi về phủ, bọn họ có cáo trạng với người nhà không? Còn Quốc công phủ, có tìm chàng gây phiền toái không?"

Thuốc đã bôi xong, Tiêu Vũ giúp thê tử chỉnh lại áo lót: "Hoặc là bọn họ tự biết mình sai không dám cáo trạng, hoặc là bọn họ cáo trạng rồi nhưng trưởng bối trong nhà hiểu rõ phải trái, không bênh vực bọn họ. Ta đoán khả năng cao là vế trước."

La Phù: "Tại sao?"

Tiêu Vũ: "Nếu Đại lang Nhị lang lớn lên ra ngoài làm điều xằng bậy bị người khác khuyên can và trừng phạt nhẹ. Nếu ta biết chuyện, nhất định sẽ khuyên phụ thân, đại ca, nhị ca đến tận nhà người đó cảm tạ. Nếu phụ thân và các huynh sợ mất mặt không muốn lộ diện, ta cũng sẽ thay mặt họ làm tròn lễ nghĩa. Quốc công phủ tam đại đồng đường, ta không tin bọn họ đều không biết lễ nghĩa, hẳn là hai đứa trẻ đã giấu nhẹm chuyện này."

La Phù: "..."

Cho nên phu quân của nàng sau khi sỉ nhục nặng nề hai vị công tử bột của Quốc công phủ, chẳng những không lo lắng bị Quốc công phủ trả thù, ngược lại còn mong chờ người ta mang lễ vật đến tận nhà cảm tạ hắn?

"Chuyện này, chàng có nói với phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca không?" La Phù tâm trạng phức tạp hỏi.

Tiêu Vũ: "Chưa từng, bọn họ sẽ không hiểu cho ta."

Đại ca nhị ca bị người ta cười nhạo, hắn chỉ ra sự vô lễ trong tiếng cười của đám con cháu quyền quý đó, đại ca sẽ nói thôi bỏ đi không cần so đo, nhị ca lại càng tiếp tục nịnh bợ. Cùng một sự việc, phụ thân bảo hắn quản cái miệng đừng đắc tội người khác, mẫu thân lén lút khen hắn mắng đúng lắm, nhưng lại khuyên hắn tránh xa đám con cháu quyền quý kia ra, mắt không thấy tâm không phiền.

Nhiều lần như vậy, Tiêu Vũ làm gì ở bên ngoài, cảm thấy không cần thiết báo cho người nhà thì sẽ không nói nhiều.

Sau khi Tiêu Vũ nói xong câu này, La Phù đang như người nghe kịch bỗng cảm nhận được một tia mong đợi trong ánh mắt Tiêu Vũ nhìn sang.

Mong đợi nàng có thể hiểu cho hắn?

La Phù tránh ánh mắt Tiêu Vũ như bị bỏng.

Nói thật lòng, nàng rất khó hiểu. Một bên là Quốc công phủ quyền cao chức trọng, lại là thông gia thường xuyên qua lại. Một bên là những đứa trẻ nhà quê xa lạ gặp gỡ thoáng qua, cả đời này có thể sẽ không gặp lại lần hai. Đổi lại là La Phù, tuy nàng cũng chướng mắt hành động ức hiếp kẻ yếu của đám con cháu thế gia, nhưng nàng sợ đắc tội quyền quý hơn, khả năng cao là sẽ lén lườm bọn chúng hai cái rồi vội vàng bỏ đi.

Nàng khó hiểu vì sao Tiêu Vũ dám xen vào chuyện này, nhưng La Phù biết Tiêu Vũ đã làm một việc tốt. Huynh đệ nhà họ Lý chính là đang làm ác, những đứa trẻ nhà quê không ngăn cản được rất đáng thương, con chó cỏ bị trói vào gốc cây chịu đạn ná cũng rất đáng thương, họ cần những người như Tiêu Vũ ra tay giúp đỡ một phen.

Nhất là hôm nay, La Phù đã đích thân nếm trải hành vi ngang ngược của Lý Cửu lang. Lúc này nếu Tiêu Vũ bảo nàng cứ nhẫn nhịn chịu ấm ức, La Phù có thể sẽ không nhịn được mà ra tay đánh hắn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Quốc công phu nhân cứ khăng khăng giả mù sa mưa bênh vực cháu trai, sau khi nàng rời đi Quốc công phủ vẫn sóng yên biển lặng, La Phù cũng đành phải nhịn. Giận thì giận đấy, nhưng công công Tiêu Vinh còn chẳng đủ thực lực để đối đầu với Định Quốc công, một tiểu tức phụ xuất thân nông dân như La Phù sao dám lấy trứng chọi đá với Quốc công phủ?

Mâu thuẫn biết bao, nàng không muốn nhịn nhưng thà chọn nhịn. Nàng không muốn Tiêu Vũ phớt lờ sự ấm ức của nàng, nhưng nếu Tiêu Vũ thực sự ra mặt cho nàng, sau khi vui mừng ắt hẳn nàng sẽ thấp thỏm lo âu.

Chung quy lại vẫn là do quyền thế nhà họ Tiêu không bằng người ta. Nếu công công chiến công hiển hách đứng đầu hàng công tước, nếu Tiêu Vũ làm quan đến chức Thừa tướng đại quyền trong tay, ai còn dám cho nàng nếm mùi ấm ức?

Công công thì tám phần là không trông cậy được rồi, Tiêu Vũ còn trẻ, biết đâu...

La Phù kịp thời kéo mình ra khỏi giấc mộng đẹp. Tơ tưởng Thừa tướng cái gì chứ, Tiêu Vũ thi đỗ Tiến sĩ làm quan đã rồi hãy nói.

"Thuốc mỡ này hiệu nghiệm thật, hình như hết đau rồi." La Phù cố tỏ ra thoải mái.

Tiêu Vũ không hối hận vì đã ngăn cản huynh đệ nhà họ Lý, nhưng lại tự trách vì đã liên lụy thê tử: "Đều tại ta, để nàng phải chịu ấm ức rồi."

La Phù dựa vào lòng hắn, dịu dàng nói: "Chàng cũng đâu cố ý, muốn trách thì trách Lý Cửu lang phụ lòng dạy bảo của chàng, vẫn chừng nào tật nấy. Nhưng nghĩ kỹ lại, bọn họ sinh ra đã tôn quý, quen được kẻ dưới tâng bốc rồi. Chàng trước mặt dân làng trói hai huynh đệ vào gốc cây sỉ nhục, trẻ con lòng tự trọng cao, ghi hận chàng mãi cũng dễ hiểu. May mà thiếp bị thương không nặng, chuyện này coi như bỏ qua đi, nếu không nhị tẩu kẹp ở giữa cũng khó xử."

Tiêu Vũ im lặng.

La Phù ngẩng đầu nhìn hắn: "Đúng rồi, chàng còn ân oán hiềm khích nào tương tự như vậy nữa không? Liên tiếp hai lần rồi, thiếp thật sự sợ lần sau ra ngoài làm khách lại vô duyên vô cớ bị người ta nhắm vào."

Tiêu Vũ: "... Nhất thời khó mà nhớ hết được. Lần sau trước khi nàng ra ngoài làm khách cứ nói với ta một tiếng, ta sẽ nghĩ kỹ lại. Nhưng ta có thể đảm bảo, ta chưa từng có bất kỳ hành vi vô lễ gây sự nào."

Hiện tại người có hiềm khích sâu đậm nhất với hắn là Tả Tướng Dương Thịnh, nhưng Dương Thịnh đường đường là một Thừa tướng, đã trả thù hắn rồi, không đến mức liên lụy đến thê tử. Thay vì nói ra làm thê tử sợ hãi, chi bằng không nói. Còn những con cháu quyền quý từng tranh cãi với hắn, Tiêu Vũ không tin bọn họ ai cũng như Dương nhị phu nhân và Lý Cửu lang, không biết tự kiểm điểm, không trả thù được hắn lại hèn hạ trút giận lên thê tử hắn.

Dựa vào kinh nghiệm hai lần này, trong lòng La Phù cũng đã rõ. Tiêu Vũ có lẽ đã đắc tội với một số người, nhưng không ai là không tự chuốc lấy vạ. Cho nên nàng có thể tiếp tục đường đường chính chính đi lại bên ngoài.

Nghỉ trưa nửa canh giờ, La Phù tỉnh dậy liền sang Kính Hiền Đường tìm nhị tẩu Lý Hoài Vân để bồi đắp tình cảm. Trước đây không có cớ để mạo muội qua lại, hôm nay Lý Cửu lang gây chuyện, với tính cách của Lý Hoài Vân chắc chắn đang tự trách, cần La Phù sang giúp khuyên giải. Có những người chính là quá giữ lễ, đem sự vô lễ của người nhà mẹ đẻ tính hết lên đầu mình.

Dỗ dành Lý Hoài Vân vui vẻ trở lại, hai chị em dâu dẫn Nhị lang, Doanh tỷ nhi sang Tích Thiện Đường. Trẻ con chơi đùa với nhau còn các nàng thì tán gẫu chuyện nhà.

Mùa đông ngày ngắn, mới giờ thân trời đã tối. La Phù từ Tích Thiện Đường ra, thuận đường ghé Vạn Hòa Đường phía trước bồi bà bà một lát rồi mới về Thận Tư Đường, lại được Triều Sinh báo rằng Tiêu Vũ đã ra ngoài, chắc sẽ kịp về dùng bữa tối.

La Phù thấy lạ, thành thân gần một tháng nay, Tiêu Vũ ngoài đọc sách thì vẫn là đọc sách, nàng không rủ hắn thì hình như hắn chẳng bao giờ ra ngoài gặp bạn bè.

"Có biết công tử đi đâu không?"

Triều Sinh lắc đầu: "Công tử không nói, gọi Thanh Xuyên đi cùng rồi."

La Phù đành phải về trung viện chờ.

*

Sông Lạc chảy xuyên qua giữa kinh thành, chia tường thành phía đông thành hai đoạn nam bắc. Trong đó đoạn tường thành phía bắc sông Lạc chỉ mở một cổng Thượng Đông Môn. Định Quốc công Lý Cung, người đảm nhiệm chức Thống lĩnh Đông doanh của Tam đại kinh doanh sống ở Lạc Bắc, sáng xuất thành chiều về thành gần như đều đi qua Thượng Đông Môn. Đây là điều mà người có chút đầu óc đều có thể đoán được.

Mặt trời đỏ lặn về tây, tường thành phía đông cao sừng sững chắn mất ánh tà dương, đổ bóng râm lớn xuống chân thành. Gió lạnh gào thét thổi qua khiến bách tính thương lữ ra vào cổng thành đều co ro rụt cổ, đi nhanh nhất có thể.

Trong dòng người ngựa qua lại tấp nập ấy, bên ngoài cổng thành phía đông quan lộ, có hai bóng người đứng sừng sững bất động.

Lại một cơn gió lạnh cuốn theo bụi đất thổi tới, Tiêu Vũ nhắm mắt nghiêng đầu tránh đi, có chút hối hận vì không khoác áo choàng hoặc ngồi xe ngựa ra ngoài. Nhưng hắn phải đứng đây đợi Định Quốc công, nếu đợi một cách quá thoải mái thì làm sao thể hiện được sự phẫn nộ của hắn trước mặt ông ta?

Các quan lại tan sở vào giờ thân. Trong mắt lính thủ thành, vị Tam công tử của phủ Trung Nghị Hầu kia như một cây tùng xanh ngạo nghễ trong gió rét, đứng thẳng tắp bên ngoài gần nửa canh giờ, chẳng biết là đang đợi ai...

Mấy con tuấn mã phi ngược gió tới. Vào giờ này lại có thân hình vạm vỡ cường tráng như vậy, người dẫn đầu chắc chắn là Định Quốc công trở về từ Đông doanh.

Lính thủ thành xốc lại tinh thần, ai nấy đều ưỡn ngực ngẩng cao đầu, chuẩn bị đón nhận ánh mắt duyệt binh của Quốc công gia.

Lý Cung cũng bị gió lạnh thổi cho tê tái, chỉ muốn mau chóng về nhà uống bát canh nóng, đâu cond tâm trạng duyệt binh duyệt lính gì. Đến gần cổng thành, ông giảm tốc độ ngựa, chuẩn bị xếp hàng vào thành sau đoàn người. Với tư cách là một Quốc công gia xuất thân quý tộc mấy đời, Lý Cung cậy công nhưng không tự cao, mỗi ngày đều thành thật đến xếp hàng.

Ngựa vừa dừng vó, Lý Cung đã nhận ra bên đường có người lao về phía mình. Lý Cung nắm cương ngựa nhìn sang, nhận ra thư sinh nhà Tiêu Vinh. Hắn mặc chiếc áo bào xanh cổ tròn đã bám một lớp bụi mỏng, khuôn mặt tuấn tú bị gió lạnh thổi càng thêm trắng bệch, chỉ có đôi mắt như giếng cổ dậy sóng nhìn chằm chằm vào ông, khiến Lý Cung dày dạn sa trường bỗng thấy lạnh sống lưng: Kẻ đến không có ý tốt!

Lạnh thì lạnh, Lý Cung chẳng sợ gì thư sinh tuấn tú, cười với Tiêu Vũ, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Trời đông giá rét, Nguyên Trực sao lại ở đây?"

Tiêu Vũ liếc nhìn mấy võ quan Đông doanh sau lưng Lý Cung, chỉ tay sang bên cạnh nói: "Xin Quốc công dời bước nói chuyện."

Lý Cung rốt cuộc vẫn có chút kiêng dè cái miệng của Tiêu Vũ, bèn xuống ngựa, dẫn Tiêu Vũ đi vài chục bước mới dừng lại: "Chuyện gì?"

Tiêu Vũ lời lẽ ngắn gọn, trước tiên kể lại ân oán ba năm trước giữa hắn và Lý Thất lang, Lý Cửu lang, sau đó nhắc tới nỗi nhục hôm nay thê tử phải chịu ở Quốc công phủ: "Cửu lang nếu oán hận ta mà sợ đánh không lại ta, có thể nhờ Lý Tam thúc thậm chí là ngài dạy dỗ ta, tại sao lại đánh lén một nữ lưu yếu đuối từ phía sau? Chẳng lẽ văn sinh của Quốc công phủ dạy dỗ hắn như vậy sao?"

Lý Cung: "..."

Khỏi cần vòng vo mắng văn sinh, cứ mắng thẳng vào mặt ta đi!

Tiêu Vũ đứng thẳng tắp, dựa vào chiều cao thừa hưởng từ phụ thân tiếp tục nhìn thẳng vào mắt Lý Cung: "Mầm tai họa do ta gieo xuống, Cửu lang có thể đánh lén ta, hại ta chết ta cũng không nói một chữ hối hận. Nhưng nội tử vô tội, vui vẻ đến quý phủ làm khách lại chịu nỗi nhục này. Tiêu Vũ thật sự hối hận rồi, hối hận vì năm xưa không biết tự lượng sức mình đắc tội quyền quý, để đến nỗi liên lụy nữ quyến trong nhà."

Nghe đến đây, tiếng thở của Lý Cung còn nặng nề hơn cả tiếng gió rít bên tai. Không phải giận vì từng chữ của Tiêu Vũ như những cái tát liên tiếp giáng vào mặt ông, mà là giận hai tôn nhi hư hỏng trong nhà làm ra chuyện tồi tệ và mất mặt đến thế!

"Ngươi bớt ở đây âm dương quái khí đi. Chuyện xấu của Thất lang Cửu lang giờ ta mới biết. Ngươi cứ đợi đấy, ta về phủ đòi lại công đạo cho phu thê các ngươi ngay đây!"

Đẩy vãn bối đang trừng mắt với mình ra, Lý Cung như mãnh hổ xuống núi lao về phía quan đạo, lên ngựa xong còn thổi râu trừng mắt xếp hàng thêm nửa khắc nữa mới thúc ngựa đi.

Tiêu Vũ ngược lại không vội nhưng hắn lạnh, dẫn Thanh Xuyên vội vã quay về.

Thanh Xuyên không hiểu lắm: "Công tử, chuyện này có cần thiết phải làm ầm ĩ trước mặt Định Quốc công không?"

Con hư tại cha, công tử muốn trừng phạt Lý Cửu lang thật, tìm phụ thân hắn là Lý Tam gia có khi thích hợp hơn. Dù sao quan chức càng cao càng coi trọng thể diện, Lý Tam gia cũng đâu phải người hồ đồ, dung túng nhi tử làm bậy.

Tiêu Vũ không ngoảnh đầu lại nói: "Lý Tam gia cũng sợ bị lão Quốc công mắng, có thể chỉ trừng phạt nhi tử qua loa trong viện của mình. Chỉ khi lão Quốc công ra mặt làm lớn chuyện này, tin tức truyền ra ngoài mới có thể răn đe những kẻ tiểu nhân đê tiện muốn thông qua phu nhân để trả thù ta."

Nếu giữ gìn thanh danh cho kẻ ác chỉ đổi lấy sự ngang ngược hơn của đối phương, thì hôm nay Tiêu Vũ sẽ cho đám con cháu quyền quý kia biết, Tiêu Vũ hắn sẽ không nhẫn nhục chịu đựng. Kẻ nào còn dám khiêu khích, chỉ đổi lấy việc hành vi tồi tệ của mình bị vạch trần và rêu rao mà thôi.

Lời tác giả:

Tiêu Vũ: Ta vốn chẳng phải hạng quân tử chỉ biết động khẩu, không biết động thủ.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc