Tả Tướng Dương Thịnh vốn hiếm khi bàn chuyện quốc sự với thê tử, Từ thị cũng chẳng bao giờ dò hỏi ông. Bởi Dương Thịnh mỗi ngày đi sớm về khuya, về đến nhà còn phải dành thời gian mật đàm trong thư phòng với hai nhi tử cũng đang làm quan trong triều, nên hai phu thê chỉ có thể trò chuyện đôi câu trước khi đi ngủ.
Đã là lão phu thê, chẳng ai còn treo mấy chuyện tình ái ghen tuông bên miệng, chủ yếu nói chuyện vụn vặt thường ngày. Khi thì đám tiểu bối lại nghịch ngợm, khi thì mấy nhi tức có lời qua tiếng lại, hoặc là chuyện quan trường của các con có chỗ chưa ổn thỏa, nhớ tới cái gì liền thuận miệng nhắc cái đó.
Từ thị nói: "Phu nhân của Tiêu Vũ vậy mà lại khiến người ta yêu thích ngoài mong đợi, vừa thẳng thắn lại vừa khéo miệng, xem chừng cũng có thể thân thiết được với Diên Trinh."
Nhân khẩu Tiêu gia đơn giản, bà bà và ba nhi tức mỗi người một tính, bình thường nước sông không phạm nước giếng. Khổ nỗi nữ nhi và nữ tế sống với nhau quá khách khí, khó mà giao tâm. Từ thị vẫn luôn xót xa cho những ngày tháng sau khi xuất giá quá nỗi quạnh quẽ của nữ nhi. Giờ thì tốt rồi, có thêm một người đệ muội thích nói thích cười, chắc hẳn cuộc sống sẽ thêm phần thú vị.
Nam nhân ban ngày bận rộn chốn quan trường, sao hiểu thấu nỗi cô đơn của nữ nhân nơi hậu trạch. Trước khi xuất giá thì có sinh mẫu tỷ muội bầu bạn, sau khi xuất giá sướng khổ nóng lạnh thế nào, một nửa trông vào phu quân và nhi nữ, một nửa lại phải nhìn sắc mặt bà bà và chị em dâu. Tuy không cùng máu mủ nhưng lại phải sống chung dưới một mái nhà, qua lại với nhau cả đời người.
Tính tình La Phù có đáng yêu đến mấy, nếu nàng không phải đệ muội của nữ nhi mình, Từ thị cũng sẽ chẳng tặng chiếc nhẫn hồng ngọc huyết bồ câu quý giá kia.
Dương Thịnh chỉ chú ý đến một từ: "Thẳng thắn? Thẳng thắn thế nào?"
Tiêu Vũ cũng rất thẳng thắn, nhưng chẳng ai ưa nổi sự thẳng thắn của hắn.
Từ thị cười đáp: "Không giống kiểu của Tiêu Vũ, mà là đường đường chính chính thừa nhận mình xuất thân hàn vi, kiến thức hạn hẹp, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti."
Dương Thịnh gật gù: "Vậy thì còn được. Tiêu Vũ đúng là quá mức ngạo mạn, cứ làm như thiên hạ này chỉ có mỗi mình nó là người hiểu biết, hành xử chỉ luận đúng sai, không màng thế sự. Hừ, trừ khi nó sửa được cái tật xấu ấy, bằng không cô nương nào gả cho nó dù tốt đến mấy cũng phải nơm nớp lo sợ, chẳng được yên thân."
Từ thị: "... Đã nếm mùi đau khổ một lần rồi, chắc cũng phải có chút tiến bộ chứ?"
Chặn đứng con đường thi cử của một cử nhân cũng giống như phế bỏ đôi chân của một võ quan. Tiêu Vũ muốn làm quan thì phải cúi đầu trước vị Thừa tướng đương triều này.
Là thông gia với Tiêu gia, Từ thị cảm thấy vị trượng phu Thừa tướng của mình không nên vì việc công trả thù riêng mà đoạn tuyệt con đường làm quan của vãn bối. Nhưng với tư cách là thê tử của Dương Thịnh, là đương gia chủ mẫu Dương gia, Từ thị ủng hộ trượng phu dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ thanh danh, địa vị và quyền thế của ông. Cho nên việc này Tiêu Vũ bắt buộc phải cúi đầu trước.
Thời trẻ trượng phu đã dốc sức vì vua vì nước vì dân, nay ông đã già, Từ thị thà để ông hồ đồ một chút còn hơn nhìn ông vì cái danh trung chính mà chịu khổ chịu nạn, rồi liên lụy đến cả nhà.
Dương Thịnh nhớ đến chuyện Tiêu Vũ còn dám làm ông mất mặt ngay trong đêm hắn thành thân, lại hừ lạnh một tiếng: "Ngủ đi, đừng nhắc đến nó với ta nữa."
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Vũ đọc sách trong thư phòng một lát thì nghe thấy tiếng động ngoài sân, chắc là thê tử đã ra ngoài.
Sau khi cưới thê tử thường xuyên sang hầu chuyện mẫu thân, Tiêu Vũ cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Đọc sách mệt rồi, Tiêu Vũ ra sân đi dạo giãn gân cốt, thuận miệng hỏi Triều Sinh: "Phu nhân đã về chưa?"
Triều Sinh đáp: "Vẫn chưa, công tử tìm phu nhân có việc ạ?"
Tiêu Vũ lắc đầu. Đợi đến gần trưa sắp dùng cơm, thấy thê tử rốt cuộc cũng trở về, Tiêu Vũ tò mò hỏi: "Cả buổi sáng nàng đều ở Vạn Hòa Đường sao?"
La Phù đáp: "Không có, thiếp bồi mẫu thân một lát rồi sang chỗ đại tẩu. Đại tẩu thấy thiếp thành tâm cầu học nên đã nhận lời giúp thiếp mời một vị nữ sư, chuyên dạy thiếp những thường thức mà tiểu thư khuê các cần nắm rõ."
Đọc sách không cần người dạy, Tiêu Vũ có cả một phòng đầy sách, La Phù có thể mượn đọc bất cứ lúc nào. Cái nàng muốn học là lễ nghi quý tộc, cách giám định đồ vật quý giá, không phải để khoe khoang mà là để biết nhìn hàng.
Điều này vô cùng quan trọng để nàng hòa nhập vào giới quý phụ kinh thành. Biết nhìn hàng rồi, lần sau gặp vị quý phụ nào cần giao hảo đeo đá quý ngọc ngà hiếm thấy hay mặc gấm vóc ngàn vàng khó cầu, La Phù mới có thể kịp thời buông lời khen ngợi. Bằng không người ta cố tình mặc ra để khoe mà nàng chẳng có phản ứng gì, tâm tình tốt đẹp của quý phụ kia ắt sẽ bị tổn hại.
Kể cả chuyện qua lại biếu xén, nàng phải biết giá trị lễ vật người khác tặng mình, mới có thể nghiền ngẫm dụng ý của đối phương. Là mang đồ tốt đến nhờ vả, hay là ác ý dùng đồ rẻ tiền để qua mặt nàng.
Nữ sư mỗi ngày chỉ dạy nàng một canh giờ rưỡi vào buổi sáng, mỗi tháng năm lượng bạc, dạy đến khi nào nàng tự thấy hài lòng mới thôi.
Dương Diên Trinh vốn định đích thân dạy, nhưng nàng vừa phải quản gia lại phải chăm sóc con cái. La Phù không muốn chiếm dụng quá nhiều thời gian của đại tẩu. Chuyện dạy dỗ này, hơi mất kiên nhẫn chút là dễ sứt mẻ tình cảm, chi bằng bỏ bạc ra mua kiến thức cho đơn giản nhẹ lòng.
"Thiếp học nhanh lắm, nhiều nhất là nửa năm sẽ thành thạo." Sợ Tiêu Vũ để ý chuyện học phí, La Phù nhỏ nhẹ cam đoan. "Không dùng đến tiền riêng của chàng đâu."
Tiêu Vũ đáp: "... Tiền đưa cho nàng là để nàng tiêu dùng. Chỗ ta vẫn còn mấy chục lượng, cộng thêm tiền tháng, đủ dùng rồi."
Hắn thực sự không có nhiều chỗ cần tiêu tiền, cứ tích cóp từ từ, gom đủ số chẵn lại đưa tiếp cho nàng.
La Phù vui vẻ ôm lấy hắn: "Lang quân hào phóng như vậy, lại thành ra thiếp lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi."
Tiêu Vũ nhận ra thê tử ngày càng thích ôm ấp hắn, nụ cười lại rạng rỡ động lòng người, khiến hắn chẳng nỡ lòng nào từ chối.
Cứ thế, bên phía La Phù có thêm một vị nữ sư. Mỗi ngày sau khi ăn sáng, nàng sang viện của bà bà và đại tẩu ngồi một lát để tăng tình cảm, sau đó về Thận Tư Đường trước khi nữ sư đến. Học xong nữ sư ra về, La Phù sẽ cùng Tiêu Vũ dùng cơm trưa. Buổi chiều, La Phù hoặc là đi dạo vườn hoa trêu đùa ba tiểu bối, hoặc là rủ tỷ tỷ La Lan đi dạo phố phường kinh thành. Những ngày đẹp trời thì gọi Tiêu Vũ cùng nàng xuất thành du ngoạn.
Thấm thoắt đã đến cuối tháng mười, Thế tử Tiêu Hổ cuối cùng cũng dưỡng thương đủ ba tháng, được lang trung cho phép thử xuống đất đi lại.
Người của mấy phòng Tiêu gia đều tụ tập đông đủ tại Tích Thiện Đường, hồi hộp chờ đợi kết quả.
Trong sân, Tiêu Hổ vịn tay vịn xe lăn đứng dậy. Lúc này hắn cũng không phân biệt được là tay dùng sức nhiều hơn hay chân dùng sức nhiều hơn. Đợi hắn bước khỏi xe lăn, dò dẫm đi vài bước trên nền đá xanh, mắt cá chân phải không hề có cảm giác khó chịu nào, Tiêu Hổ kích động rảo bước nhanh hơn, đi thử xong lại thử đá chân vài cái...
Nam tử hán hai mươi tám tuổi, cứ thế đá tới đá lui như chốn không người, lúc đá còn cười ngây ngô.
Có lẽ vì không phải ca ca ruột của mình, La Phù thấy Tiêu Hổ lúc này có chút ngốc nghếch. Nàng lén nhìn Dương Diên Trinh, thấy nàng ta cụp mắt xuống, còn Đại lang, Tam lang bên cạnh và công công bà bà đều cười híp mắt. Nhìn sang Tiêu Vũ, thấy hắn đã nhíu mày, giọng điệu ghét bỏ lên tiếng: "Chân đại ca mới khỏi, huynh nên kiềm chế chút đi."
Đặng thị quan tâm nhi tử lúc này mới lên tiếng khuyên can, Tiêu Vinh thì đi thẳng tới ấn lão đại ngồi xuống.
Tiêu Hổ vui sướng chán rồi, vội hỏi lang trung: "Ta thế này có phải là khỏi hẳn rồi không, có thể đi làm được chưa?"
Hắn có công tiễu phỉ, triều đình e ngại vết thương ở chân nên trước đó chỉ ban thưởng vàng bạc. Nay chứng thực chân hắn không bị phế, triều đình hẳn sẽ thăng quan cho hắn.
Trước khi thành thân, Tiêu Hổ dựa vào thể hình cường tráng, võ nghệ và thân phận Hầu tước của phụ thân được Vĩnh Thành Đế để mắt tới, chọn vào Ngự lâm quân làm một vệ binh bình thường. Sau khi thành thân, nhạc phụ nói có thể giúp hắn thăng tiến, hỏi hắn muốn làm Bách hộ hay Thiên hộ. Tiêu Hổ chẳng thèm bận tâm nhạc phụ có đang thử thách phẩm hạnh của mình hay không, từ chối thẳng thừng, nói muốn dựa vào quân công để tự thăng tiến.
Nhạc phụ chỉ cười trừ.
Mấy năm trôi qua, trước khi đi tiễu phỉ Tiêu Hổ đã là Thiên hộ của Đông vệ thuộc Thượng tứ vệ Ngự lâm quân. Sau khi tiễu phỉ, chức Chỉ huy sứ của Thượng tứ vệ không có chỗ trống, nhưng bên Tam đại kinh doanh ngoài thành chắc chắn có. Chỉ cần hắn vào được kinh doanh, lần sau Hoàng thượng bắc phạt tàn dư Ân gia, hắn sẽ có cơ hội theo quân xuất chinh, giống như phụ thân thời trẻ xông pha chiến trường lập công danh.
Lang trung đáp: "Hôm nay chỉ là để xác định mắt cá chân của Thế tử không sao, tuy đã bình phục nhưng vẫn không nên đi lại quá lâu. Để cho chắc chắn, Thế tử cần tĩnh dưỡng thêm một tháng nữa."
Vẻ vui mừng trên mặt Tiêu Hổ lập tức chuyển thành thất vọng.
Tiêu Vinh lại vô cùng mãn nguyện, ra hiệu cho quản sự đưa lang trung xuống lĩnh thưởng, vỗ vai trưởng tử nói: "Con cứ yên tâm nghỉ ngơi, ta sẽ báo việc này lên Binh bộ, còn lại cứ nghe theo sự sắp xếp của Binh bộ đi."
Lúc nói chuyện, ánh mắt Tiêu Vinh kín đáo quét qua đại nhi tức, không chạm mắt nhau, ông mới thuận đà nhìn sang tiểu nhi tức, nở một nụ cười đầy vẻ tán thưởng mà chỉ có thê tử và phu thê lão tam mới hiểu.
La Phù cũng thở phào nhẹ nhõm. Dựa vào công lao giúp Tiêu Vinh giải quyết một mối "quả báo", vị công công này ít nhất sẽ không còn soi mói xuất thân của nàng nữa.
Hai ngày sau, Binh bộ căn cứ vào chiến công tiễu phỉ của Tiêu Hổ, đề xuất bổ nhiệm hắn vào vị trí Chỉ huy sứ Tây doanh đang khuyết, quan hàm chính tứ phẩm.
Tả Tướng Dương Thịnh dâng một loạt tấu chương lên Ngự thư phòng. Vĩnh Thành Đế phê duyệt từng cái một, nhìn thấy tấu chương Binh bộ đề bạt Tiêu Hổ, Vĩnh Thành Đế khen ngợi với Dương Thịnh: "Tiêu Vinh dũng mưu đều thường thường bậc trung, thế mà sinh được ba nhi tử mỗi đứa một sở trường. Tiêu Hổ có dũng, Tiêu Lân có mưu, Tiêu Vũ thì đúng là Văn Khúc tinh đầu thai vào nhà hắn, mười chín tuổi đã đỗ Giải nguyên."
*Văn Khúc tinh: là tên một vị thần chủ về văn học, học vấn, và khoa cử. Theo dân gian, người được sao Văn Khúc chiếu mệnh hoặc là hóa thân của Văn Khúc Tinh giáng trần sẽ có trí tuệ phi thường, tài năng văn chương xuất chúng, học hành đỗ đạt cao và thường trở thành các bậc văn nhân lỗi lạc hoặc quan văn thanh liêm, tài giỏi.
Dương Thịnh cười nói: "Đều là nhờ hồng phúc của Hoàng thượng, Tiêu gia mới có được tạo hóa ngày nay."
Vĩnh Thành Đế không nói thêm lời thừa thãi nào nữa, bút son phê một chữ, chuẩn tấu.
Tiêu Hổ đương nhiên không xứng với nữ nhi Dương gia thế gia vọng tộc, nhưng Tiêu Vinh là một trong ba ngàn tiểu binh năm xưa liều chết trung thành với ngài. Vĩnh Thành Đế từng hứa hẹn phong hầu, không chỉ phong hầu, ngài còn muốn thông qua Tiêu Vinh để tướng sĩ trong thiên hạ biết rằng, dù họ xuất thân thấp hèn, võ nghệ không tinh, mưu lược không đủ, nhưng chỉ cần có một tấm lòng trung quân, Hoàng đế cũng có thể ban cho họ vinh hoa phú quý đời đời.
Văn thư điều chuyển vừa xuống, các phòng chủ tử Tiêu gia đều biết tin vui này.
Đêm đến, La Phù rúc vào lòng Tiêu Vũ, tò mò hỏi thăm hắn: "Bổng lộc quan tứ phẩm được bao nhiêu?"
Tiêu Vũ đáp: "Gạo lộc và bạc bổng gộp lại, mỗi tháng khoảng hai mươi hai lượng."
La Phù: "Vậy bổng lộc của đại ca nhị ca có phải nộp vào công quỹ không?"
Phu thê sống chung lâu ngày, những chuyện liên quan đến tiền nong cũng có thể hỏi han rồi.
Tiêu Vũ: "Lúc đại ca chưa thành thân, mẫu thân bắt huynh ấy nộp một nửa cho gia đình, thành thân rồi thì để huynh ấy tự giữ, nhị ca cũng vậy."
La Phù hiểu, đại tẩu nhị tẩu xuất thân cao quý, bà bà sợ mười lượng tiền tháng làm tủi thân hai vị tẩu tử, nên dứt khoát để nhi tử lấy bổng lộc bù đắp cho nhi tức.
Nên La Phù phải thừa nhận mình số tốt, được hưởng ké ánh hào quang của hai vị tẩu tử, tương lai cũng có thể nắm bổng lộc của Tiêu Vũ trong tay.
"Vậy tiền tiêu dùng của cả nhà đều dựa vào bổng lộc của một mình phụ thân sao?" La Phù ngạc nhiên hỏi, trong đôi mắt phản chiếu ánh đèn nhu hòa còn mang theo vẻ kính phục đối với khả năng kiếm bạc của công công.
Tiêu Vũ cười khẽ: "Người cũng giữ chức Chỉ huy sứ chính tứ phẩm, bổng lộc ngang với đại ca. Bạc dự trữ trong công quỹ dựa vào tước lộc Hầu tước của phụ thân, mỗi năm sáu trăm lượng, ngoài ra còn có ba mươi khoảnh ruộng được ban khi phong hầu, trừ đi những năm mất mùa, mỗi năm thu vào khoảng ba ngàn lượng."
Quân đội kinh thành chủ yếu chia làm Ngự lâm quân và Tam đại kinh doanh. Tam đại kinh doanh có tổng cộng hai mươi lăm vạn binh lực, chịu trách nhiệm bảo vệ kinh thành và xuất chinh khi có chiến tranh. Ngự lâm quân lại chia thành Thượng tứ vệ bảo vệ Hoàng thành và Hạ cửu vệ bảo vệ kinh thành. Phụ thân Tiêu Vinh nhờ công lao và lòng trung thành trong trận chiến phong hầu năm xưa mà được đề bạt làm Chỉ huy sứ của một trong Hạ cửu vệ. Hơn hai mươi năm trôi qua, phụ thân chưa từng được thăng chức thêm lần nào.
La Phù chẳng hề chê bai tài cán công công bình thường, nghe nói Tiêu gia dựa vào điền sản mỗi năm kiếm được ba ngàn lượng, La Phù càng thêm coi trọng công công: "Mạng lớn số đỏ cũng là một loại bản lĩnh. Không có con đường máu phụ thân giết ra năm đó, làm gì có ngày tháng tốt đẹp của chúng ta bây giờ?"
Tiêu Vũ thừa nhận, hắn cũng muốn tận hiếu với phụ thân, chỉ là phụ thân không thích nghe lời can gián của hắn, mới khiến số lần hai phụ tử tâm sự ngày càng ít đi.
Tâm trí La Phù đã chuyển sang chuyện Tiêu Vũ thi đỗ Tiến sĩ thì sẽ được phong quan mấy phẩm, nhưng lời này chưa thể nói ra, sợ gây áp lực cho phu quân đang dùi mài kinh sử.
Mùng sáu tháng mười một, một thông gia khác của Hầu phủ là Định Quốc công phủ cũng gửi thiệp mời, mời mấy nữ quyến của Tiêu gia đến nghe hát.
Quốc công phu nhân đã ngoài sáu mươi, bình thường không quản gia cũng chẳng bận tâm chuyện con cháu tranh đấu gay gắt, chỉ thích nghe hát, trong phủ nuôi riêng một gánh hát để bà tiêu khiển.
Dương Diên Trinh về nhà mẹ đẻ thì tự tin mười phần, cũng dám nhận việc chăm sóc Tam đệ muội, nhưng Lý Hoài Vân lại không có sự tự tin đó, thậm chí còn rất lo lắng bà bà và đệ muội sẽ bị mình liên lụy mà bị kế mẫu coi thường. Chỗ đại tẩu thì không sao, kế mẫu không dám công khai đắc tội nữ nhi Tướng gia.
Vì chưa thân với Lý Hoài Vân, La Phù đã hỏi thăm trước tình hình phủ Định Quốc công từ đại tẩu. Được biết Quốc công gia Lý Cung có tổng cộng bốn trai một gái. Bốn người nhi tử cũng giống ông đều thiện chiến, là đệ nhất huân quý danh xứng với thực của triều đại này. Nữ nhi được gả vào hoàng gia, là Thái tử phi cao quý.
Lý Hoài Vân là trưởng nữ của đại phòng, kế mẫu Trần thị lần lượt sinh thêm cho nàng ta hai đệ đệ một muội muội.
Ngoài ra, ba thúc thúc của Lý Hoài Vân còn "tặng" thêm cho nàng ta mười mấy đường đệ đường muội đủ mọi lứa tuổi.
Con cháu nhiều thì ở chỗ tổ phụ tổ mẫu cũng mất giá, đôi khi muốn quản cũng lực bất tòng tâm. Mười mấy đứa trẻ ồn ào ai mà chẳng thấy phiền, huống hồ quản rồi, chỗ nào hơi bất công chút là bị phụ mẫu chúng oán trách. Cho nên Quốc công phu nhân cùng lắm chỉ có thể để mắt xem kế nhi tức có quá hà khắc với Lý Hoài Vân hay không, còn chuyện hỏi han ân cần thì không đảm bảo được.
Đừng nói Lý Hoài Vân trong lòng có khổ hay không, La Phù chỉ nghe đến đám con cháu lít nhít nhà họ Lý thôi đã đau cả đầu. Nếu không phải Lý gia có một vị Thái tử phi, nàng thật sự không muốn lãng phí tâm sức để nhớ, dù sao Lý Hoài Vân và nhà mẹ đẻ cũng không thân thiết, quan hệ thông gia với Hầu phủ lại càng nhạt nhẽo.
Trên xe ngựa, Đặng thị cũng lười nhắc nhiều đến Lý gia, dạy bảo nhi tức: "Nhìn cái dáng vẻ đáng thương của nhị tẩu con là biết kế mẫu và ba thẩm thẩm đối với nó chẳng thân thiết gì. Người ta nói yêu ai yêu cả đường đi lối về, ngược lại cũng thế thôi, bọn họ không thương nhị tẩu con thì con có đi nịnh nọt cũng vô dụng. Cùng lắm thì tâng bốc lão phu nhân một chút, những người khác duy trì quan hệ xã giao là được."
La Phù ngoan ngoãn gật đầu.
Đến phủ Định Quốc công, đương nhiên phải khách sáo một hồi, nhận mặt mọi người xong mới di chuyển đến rạp hát giữa hoa viên Quốc công phủ.
Vở kịch hôm nay là để chiêu đãi tân nương tử của Hầu phủ, nên Quốc công phu nhân gọi La Phù và Lý Hoài Vân đến bên cạnh, để hai nàng ngồi hai bên bà. Đặng thị thì do mấy vị phu nhân Lý gia cùng vai vế tiếp đãi. Còn đám đệ đệ muội muội của Lý Hoài Vân, người lớn nhất mới hai mươi tuổi, vẫn chưa thành thân.
Lý Hoài Vân không biết dỗ dành tổ mẫu vui vẻ, càng không quen tranh sủng với một đám muội muội đang nhìn chằm chằm vào tổ mẫu ở phía sau, nàng cứ an tĩnh làm một con chim cút. La Phù thì khác, lúc nghe hát thì chăm chú nhìn ngắm lắng nghe, bản thân sự nhập tâm đó đã hợp ý vị Quốc công phu nhân vốn mê kịch. Đợi hát xong một màn, La Phù mới thỉnh giáo Quốc công phu nhân những chỗ mình chưa hiểu.
Quốc công phu nhân thích nghe cũng thích giảng giải, nói nhiều vừa thấy khô miệng, La Phù đã dâng trà đến tận tay.
Quốc công phu nhân cười nói: "Con đúng là đứa lanh lợi."
Bà không nhìn đứa cháu gái bên cạnh nhưng trong lòng lại thầm tiếc nuối. Giá mà đại tôn nữ lanh lợi một chút, thường xuyên chạy sang chỗ bà, bà cũng có cớ để thiên vị nó hơn. Bằng không trong tình huống kế nhi tức rõ ràng không hà khắc đại tôn nữ, bà lại sán vào quan tâm, chỉ khiến quan hệ bà bà tức phụ giữa họ nảy sinh rạn nứt.
La Phù đáp: "Là người sẵn lòng cho con cơ hội, nếu không dưới gối người có biết bao tôn nữ lanh lợi đáng yêu như vậy, đâu đến lượt con ở bên cạnh người làm nũng."
Quốc công phu nhân cố ý nói: "Cơ hội như nhau, Hoài Vân đâu có lanh lợi bằng con."
Bà muốn xem khả năng ứng biến của tiểu tức phụ Tiêu gia.
La Phù không chút do dự, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nói: "Nhị tẩu là tôn nữ ruột của người, biết tỷ ấy không tranh cơ hội này người vẫn sẽ tiếp tục thương tỷ ấy. Chỉ có con là người ngoài, không nắm chắc cơ hội lần này, lần sau người mời người khác nghe hát, đâu còn nhớ đến con nữa?"
Quốc công phu nhân thực sự phục rồi, nhéo nhéo gò má hồng nhuận như hoa của tiểu tức phụ.
Trưởng bối thích được vãn bối tâng bốc, đám con cháu nhà họ Lý phía sau nhìn thấy cảnh này tâm trạng mỗi người một khác, nhất là những kẻ bất mãn với Tiêu Vũ. Lão tổ tông nhà mình, thê tử của Tiêu Vũ dựa vào cái gì mà đến tranh sủng?
Nghe hát xong, gần trưa ánh nắng chan hòa, Quốc công phu nhân bảo Lý Hoài Vân dẫn mấy tỷ muội đi dạo một vòng quanh vườn rồi hãy quay lại phía trước dùng cơm, thời gian vẫn còn dư dả.
Đang đi, lưng La Phù đột nhiên đau nhói. Quay đầu nhìn lại, trên đất có thêm một hòn đá cuội to bằng quả vải. Từ sau bụi cây đối diện nhảy ra một thằng nhóc béo múp khoảng mười tuổi, không chút chột dạ làm mặt quỷ với nàng.
Lý Hoài Vân vừa giận vừa thẹn, quát lên: "Cửu lang, sao đệ lại ra tay đánh người?"
Lý Cửu lang: "Đánh tức phụ của Tiêu Vũ, xem hắn sau này còn dám đánh đệ và Thất ca nữa không!"
Nói xong, thằng nhóc thối bỏ chạy mất tăm.
La Phù ngơ ngác nhìn hai vị tẩu tử.
Dương Diên Trinh và Lý Hoài Vân cũng không rõ chuyện này. Tiêu Vũ chỉ là tiểu thúc của các nàng, bên ngoài làm gì sao kể với các nàng được.
La Phù nghiến răng, mặc kệ năm xưa Tiêu Vũ đánh người vì lý do gì, chỉ nhìn cái dáng vẻ công tử bột của Lý Cửu lang này thôi, hắn cũng đáng đánh!
Còn Tiêu Vũ nữa, nàng mới ra ngoài làm khách hai lần đã gặp phải hai nhóm oan gia cũ của hắn. Rốt cuộc là quá trùng hợp, hay là oan gia của Tiêu Vũ quá nhiều rồi?
Món nợ với Tiêu Vũ là một chuyện, món nợ với thằng nhóc béo kia lại là chuyện khác!
Ngoài miệng khuyên hai vị tẩu tử đừng chấp nhặt với trẻ con, nhưng trên đường đi dự tiệc, La Phù luôn im lặng, âm thầm ấp ủ nước mắt. Đợi đến khi xuất hiện trước mặt Quốc công phu nhân lần nữa, nàng đã biến thành bộ dạng vành mắt ửng đỏ nhưng vẫn cố tỏ ra tươi cười điềm nhiên.
Quốc công phu nhân bất động thanh sắc, phái nha hoàn đi hỏi thăm tình hình từ nha hoàn bên cạnh đại tôn nữ.
Tiệc tàn, mấy mẫu nữ Đặng thị vừa rời đi không lâu, Quốc công phu nhân liền sai người nhốt Lý Cửu lang vào từ đường, để đấy đợi Quốc công gia về xử lý. Bà lười quản rồi, cứ để lão đầu tử làm người tổ phụ nghiêm khắc đi!
Lời tác giả:
Tiêu Vũ: Ba tổ tôn cứ đợi đấy.
Lý Cung: [Sợ hãi] [Sợ hãi] [Làm mặt hề].
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.