Hoàng Tử Phản Diện Không Dễ Chọc

Chương 3: Chạm Mặt

Trước Sau

break

Đúng lúc này, bên ngoài phòng vang lên tiếng nói chuyện.

Xuân Đào và Thu Cúc ra mở cửa xem xét, thì ra là Yến Thành của phủ Hành Vương đến, chắc chắn là do Hành Vương điện hạ phái tới.

Khương Vãn Chi vẫn đang soi gương, ra dấu "V" biểu tượng cho sự chiến thắng, ánh mắt rực cháy như đã thấy được bầu trời rộng lớn ngoài kia.

"Tự do! Ta thực sự sắp đến với ngươi rồi!" Nàng gầm nhẹ một tiếng để lấy tinh thần.

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa "cộc, cộc, cộc" vang lên rõ ràng, bình thản nhưng mang theo ý vị không thể chối từ.

Không nặng không nhẹ, đúng lúc nàng đang tràn đầy hào khí nhất.

"Ai đấy? Đòi mạng à!" Khương Vãn Chi bị ngắt quãng, bực bội gắt lên một tiếng về phía cửa, giọng điệu hung dữ như con mèo bị giẫm phải đuôi.

Sáng sớm ra, đại kế tẩu thoát của nàng vừa mới bắt đầu, kẻ nào không có mắt mà đến ám quẻ vậy?

Bên ngoài im lặng một thoáng.

Ngay sau đó, giọng nói cố ý hạ thấp của Xuân Đào truyền vào, mang theo sự kinh hãi và khó tin, xen lẫn một tiếng hít hà lạnh sống lưng: "Tiểu... tiểu thư! Là... người của phủ Hành Vương!"

Ba chữ "phủ Hành Vương" như ba cây kim thép lạnh lẽo, đâm trúng phóc vào trái tim bé bỏng vừa mới nhen nhóm ý chí bừng bừng của Khương Vãn Chi!

Khương Vãn Chi chợt nhớ lại biến cố đêm qua, rùng mình một cái, hồi ức ùa về:

Năm thứ hai mươi ba triều đại Đại Tháp, đêm ba mươi tháng Chạp, đúng lúc giao thừa. Tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, đất trời một màu trắng xóa. Gió lạnh gào thét cuốn theo những hạt tuyết đánh vào mặt đau rát.

Dưới bức tường cao vút của phủ Thừa tướng, một bóng dáng nhỏ bé vừa "bùm" một tiếng tiếp đất, còn chưa kịp đứng vững thì trong phủ đã loạn cào cào lên!

Các gia đinh gào toáng lên, giọng ai nấy đều vô cùng nội lực: "Không xong rồi! Tiểu thư trèo tường chạy mất rồi!"

Tim Khương Vãn Chi hẫng một nhịp: Má nó! Toang rồi! Bị lộ rồi!

Nàng chẳng nói chẳng rằng, vắt chân lên cổ mà chạy!

Để cắt đuôi những kẻ có thể đuổi theo, nàng như chơi trò rắn săn mồi, lao vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo như mê cung, rẽ trái quẹo phải đến mức chính mình cũng sắp chóng mặt.

Cuối cùng, trước mắt bỗng nhiên bừng sáng.

Hô! Được lắm!

Một con phố đêm sáng rực ánh đèn, người xe như nước, cứ thế đập thẳng vào mắt nàng!

Đủ loại lồng đèn thắp sáng đêm tuyết như ban ngày, tiếng rao hàng, mùi thơm thức ăn, tiếng cười nói của khách bộ hành đan xen, náo nhiệt vô cùng.

"Trời đất ơi..." Khương Vãn Chi nhìn đến ngây người, suýt chút nữa quên mất mình đang chạy trốn.

Thế giới trong sách này cũng xịn quá đi!

Đêm ba mươi, 12 giờ sáng mà trên phố vẫn náo nhiệt thế này!

Cái sự phồn hoa này đúng là phiên bản Thịnh Đường nâng cấp mà!

Nàng hít hà một cái, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi các sạp đồ ăn vặt đủ loại: kẹo hồ lô bóng loáng, thịt nướng xèo xèo mỡ, sạp sủi cảo bốc khói nghi ngút...

Cái bụng của Khương Vãn Chi bắt đầu biểu tình, nàng theo bản năng sờ vào túi gấm, ngoài một tờ ngân phiếu nghìn lượng ra thì đến nửa đồng tiền xu cũng không có!

"Xem ra phải đi đổi ít bạc vụn trước đã." Nàng lẩm bẩm.

Ánh mắt dừng lại ở hiệu cầm đồ nơi góc phố có treo tấm biển "Hối Thông Thiên Hạ".

Nàng phủi bụi tuyết trên người, sải bước định băng qua đường.

"Tránh ra! Mau!" Một tiếng quát gấp gáp cùng tiếng vó ngựa dồn dập đột ngột lao ra từ con hẻm tối bên cạnh!

Một con ngựa toàn thân đen tuyền lao tới như tên bắn. Nam tử trên ngựa mặc một bộ kình trang màu đen tuyền, tóc đen được búi một nửa bằng trâm bạc đơn giản, bay phất phơ trong gió tuyết.

Nam tử phản ứng cực nhanh, mạnh mẽ siết chặt dây cương, con hắc mã hí vang, hai vó trước tung lên không trung, móng sắt to bằng miệng bát sượt qua chóp mũi Khương Vãn Chi mà hạ xuống!

Lực va chạm cực lớn khiến Khương Vãn Chi sợ đến mức ngã nhào xuống đất, đau đến mức nước mắt suýt trào ra.

Trong lòng nàng như có một nhóc con đang gào thét điên cuồng: Cái đám nhân vật triều Đại Tháp này toàn là sát thủ đường phố à?! Sao đứa nào cũng kiêu ngạo thế?!

Va phải người ta rồi mà vẫn ngồi im trên yên ngựa như đóng đinh vậy?

Sao hả?

Mông dán keo 502 à?

Có hiểu thế nào là "đỡ tôi dậy" không hả?!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc