"Đúng vậy! Chiến thuật!" Khương Vãn Chi như được tiêm máu gà, quét sạch vẻ uể oải lúc nãy. Nàng đi chân trần bồn chồn quanh phòng, ánh mắt sáng quắc, như thể đang tỏa ra hào quang trí tuệ.
"Mấy cái chiến thuật trước đó chỉ là trò trẻ con thôi! Chưa đủ chín chắn! Lần này, ta đã tổng kết kinh nghiệm xương máu của chín lần thất bại, tiến hành kiểm điểm sâu sắc!"
Nàng đột ngột dừng bước, hai tay chống nạnh, cằm hơi vênh lên, bộ dạng như nắm chắc phần thắng: "Mấu chốt của thất bại chính là ở tầm vóc! Tầm vóc quá nhỏ! Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến trèo tường chui lỗ chó, mục tiêu quá đơn nhất, lộ trình quá trực diện, rất dễ bị bắt bài!"
Lúc này Khương Vãn Chi đang hăng say thuyết trình về kế hoạch của mình, hoàn toàn quên sạch vụ mình từng bị treo lủng lẳng trên cây.
Khóe miệng Xuân Đào giật giật, nhỏ giọng nói với Thu Cúc: "Lần trước tiểu thư bảo mấu chốt là “Dương đông kích tây”, lần trước nữa là “Ám độ trần thương” (chọn đường không ai nghĩ đến), lần trước trước nữa là “Ve sầu thoát xác”..."
Thu Cúc nháy mắt ra hiệu bổ sung: "Kết quả thì sao? Đông chẳng thấy vang mà Tây chẳng thấy kích, xác chưa thoát được đã bị lão gia tóm sống trong núi giả, ăn cả mồm bụi đất."
"Vì vậy!" Khương Vãn Chi vỗ tay cái bốp, giọng nói dõng dạc, đầy khí thế: "Lần này chúng ta phải đánh hai gọng kìm! Hư hư thực thực kết hợp! Tạo ra một kế hoạch “Ve sầu thoát xác bản PLUS” hoàn hảo!"
Nàng kéo mạnh ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm, bên dưới một đống phấn son và sách truyện lộn xộn, nàng rào rào lôi ra một cuộn... bản đồ địa hình kinh thành rách nát, loang lổ vết bẩn.
Mí mắt Xuân Đào và Thu Cúc cùng giật nảy lên.
Khương Vãn Chi nâng niu trải bản đồ lên bàn, cầm một thỏi than cháy dở, múa bút vẽ lên bản đồ hai cái vòng tròn lớn méo mó.
"Nhìn đây! Kế hoạch A!" Nàng chỉ vào một cái vòng tròn, vẻ mặt đắc ý như thể diệu kế thành hình.
"Dương đông! Tạo ra một cuộc hỗn loạn chưa từng có tiền lệ! Các ngươi cứ bảo là có thích khách! Khiến cho tất cả gia đinh nha hoàn chạy loạn khắp phủ, thu hút ít nhất 80% hỏa lực!"
"Sau đó!" Thỏi than của Khương Vãn Chi đâm mạnh vào vòng tròn còn lại. "Kích tây! Nhân lúc gà bay chó chạy, người ngã ngựa đổ!"
Nàng ưỡn bộ ngực nhỏ, nhìn hai người họ cười đắc thắng rồi nói tiếp: "Sẽ mang theo trang bị tinh gọn, chủ yếu là ngân phiếu, mặc dù bây giờ chỉ còn chín lượng chín tiền bốn phân! Ta sẽ từ góc Tây Bắc hậu viện, nơi bức tường cũ nát đầy dây leo mà đến chó mèo cũng chê, thần không biết quỷ không hay mà trèo ra ngoài!"
Xuân Đào nhìn vị trí trên bản đồ được đánh dấu đặc biệt bằng ba dấu chấm than, muốn nói lại thôi.
"Hoàn hảo!" Khương Vãn Chi vô cùng hài lòng với kế hoạch của mình, hoàn toàn chìm đắm trong hình tượng anh minh thao túng mọi việc.
"Lần này, nhất định có thể dối trời qua biển, ve sầu thoát xác!"
Nàng hưng phấn xoa tay, trong mắt lóe lên ánh sáng của tự do: "Xuân Đào! Thu Cúc! Hai ngươi chính là cánh tay trái cánh tay phải của ta! Việc thực hiện kế hoạch A trông cậy cả vào các ngươi đó!"
Xuân Đào và Thu Cúc: "..."
Cả hai mặt không cảm xúc. Xong đời rồi, năm nay không chỉ tiền thưởng bay mất, mà e là đến tiền lương hàng tháng cũng bị trừ sạch cho xem!
Hai người nhìn nhau, thấy rõ sự tuyệt vọng sâu sắc xen lẫn sự cam chịu đến tê dại trong mắt đối phương.
"Tự do! Ta tới đây!" Khương Vãn Chi nhìn vào gương đồng, tự ra dấu cổ vũ bản thân.