Hôm nay rốt cuộc nàng làm sao vậy?
Sáng sớm đến Xuân Huy Các tìm hắn, vừa rồi còn thân mật không rời, giờ thì thẳng thừng…
Nghĩ đến bữa tối, nàng còn tỏ ra vô cùng yêu thương con cái, trong đầu Lục Cảnh Chước bỗng hiện lên một suy nghĩ—có khi nào nàng đang nôn nóng muốn có thêm một đứa nữa không?
Chỉ có khả năng này mà thôi.
Bằng không, sao có thể giải thích được những hành động của nàng?
Nữ nhân da mặt mỏng, tất nhiên là ngại mở miệng nói muốn con, chỉ có thể ngầm ám chỉ bằng hành động.
Lục Cảnh Chước suy nghĩ một lát, rồi đặt tay lên eo nàng.
Hương thơm lạnh lẽo lập tức tràn vào khoang mũi.
Tai nàng hơi nóng lên, biết chuyện gì sắp xảy ra.
Đối với Sở Âm, chuyện này đã cách nàng tận mười hai năm, có chút xa lạ.
Nhưng đây là lần đoàn tụ sau thời gian dài chia xa, dù không thích cách hắn lúc nào cũng thẳng thắn, dứt khoát, thiếu đi sự dịu dàng, nàng vẫn chủ động ôm lấy cổ hắn, như một cành cây mảnh mai đón nhận cơn bão.
Cũng may, nàng biết Lục Cảnh Chước xưa nay luôn tiết chế, chưa từng quá mức.
Nhưng lần này, nàng đã đoán sai…
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Sở Âm vẫn còn thắc mắc—tại sao hắn lại muốn đến hai lần?
Với kiểu người như hắn, chuyện này không giống chút nào.
Nàng xoa xoa phần eo đau nhức, nhìn dấu vết trên đùi non mình, vô cùng khó hiểu.
Liên Kiều bưng y phục vào, vừa đi vừa nói: "Thái tử phi, hôm nay Vương gia và Vương phi đến, đang ở Khôn Ninh cung đấy ạ."
Phụ thân của phu quân nàng tuy có nhiều phi tần, nhưng con cái lại không nhiều, chỉ có ba nhi tử.
Nhị hoàng tử Lục Cảnh Thần đã làm lễ đội mũ, được phong tước làm Tấn Vương, sống bên ngoài hoàng cung tại Tấn Vương phủ.
Hoàng thượng rất yêu thương hắn ta, cũng không có ý định để hắn ra phong địa.
Tấn Vương phi, Đường Phi Yến, là nhi nữ của Vũ An Hầu, năm ngoái vừa gả cho Lục Cảnh Thần.
Sở Âm lấy làm lạ: "Không phải thân thể mẫu hậu không khỏe sao? Sao còn gặp bọn họ?"
Nhẫn Đông hừ lạnh: "Chắc lại lấy cớ đem phương thuốc nào đó đến dâng… Nhưng nương nương cũng biết, đâu phải đến thăm hoàng hậu thật, chẳng qua là để lấy lòng thánh thượng, lát nữa kiểu gì cũng ghé điện Càn Thanh thôi."
Sở Âm suýt chút nữa quên mất chuyện này.
Nhà ngoại của Đường Phi Yến từng có một danh y nổi tiếng, hình như để lại rất nhiều phương thuốc, nên nàng ta thường xuyên dùng chúng để lấy lòng người khác. Nhưng theo trí nhớ của Sở Âm, chẳng có phương thuốc nào thật sự hữu dụng cả.