Tiết Nghi Ninh mở miệng:
“Có chuyện gì thì cứ nói đi.”
Đến lúc này Triệu mụ mụ mới cúi đầu, chần chừ một chút rồi nói:
“Trường Sinh quay về trước, mang theo một cô nương chừng mười sáu, mười bảy tuổi, nói rằng... tướng quân đưa từ bên ngoài về, muốn nạp làm thiếp. Ngài ấy bảo trong phủ sắp xếp chỗ cho nàng ta nghỉ tạm trước.”
Lời vừa dứt, cả phòng lặng ngắt như tờ.
Tất cả ánh mắt không hẹn mà cùng đồng loạt hướng về phía Tiết Nghi Ninh.
Vừa thành thân ba tháng đã rời nhà, để thê tử mới cưới đợi mòn mỏi ở nhà suốt cả một năm, nay trở về không chỉ về một mình mà còn mang theo một nữ nhân về muốn nạp làm thiếp.
Chuyện này…Tiết Nghi Ninh sao có thể chịu nổi đây?
Lão phu nhân nghe vậy cũng cảm thấy có chút hoang đường liền hỏi lại Triệu mụ mụ:
“Ngươi có nghe rõ ràng không đấy? Trường Sinh thật sự nói như vậy à?”
Triệu mụ mụ vội đáp:
“Nô tỳ đã hỏi đi hỏi lại mấy lần, quả thật Trường Sinh đã nói như thế. Còn nói đây là lời dặn của tướng quân, nếu phu nhân không đồng ý thì lúc tướng quân trở về sẽ tự mình giải thích.”
Trường Sinh là gã sai vặt tâm phúc bên cạnh Lạc Tấn Vân, hắn làm việc luôn luôn cẩn thận. Nếu hắn đã nói vậy thì chắc chắn là do chính Lạc Tấn Vân căn dặn.
Ngay tức khắc Lão phu nhân chỉ có thể sững sờ, một lúc lâu sau mới nói:
“Ngươi cho nàng ta vào bằng cửa bên. Đưa cả nàng ta và Trường Sinh đến đây, ta muốn nhìn xem thử.”
Triệu mụ mụ vâng lời, lập tức đi gọi người.
Tiểu cô cô Lạc gia thấy sắc mặt Tiết Nghi Ninh hơi tái nhợt liền nói với vẻ ngập ngừng:
“Có lẽ... còn có lý do gì đó khác chăng? Từ trước đến nay, Tấn Vân là người thận trọng, chưa bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài mà.”
Nhị thẩm nương cũng lên tiếng:
“Cũng có thể là bị mấy tiện nhân ở ngoài quyến rũ. Mấy ả kia quen thói mê hoặc người khác, đến lúc đó chúng ta đuổi đi là được rồi.”
Cuối cùng Hoàng Thúy Ngọc cũng tìm được cơ hội, vừa nhìn vẻ mặt khó xử của Tiết Nghi Ninh vừa cười nhạt:
“Cô cô và Nhị thẩm nói quá rồi, chuyện này có gì to tát đâu? Đại ca bây giờ là Trấn Quốc đại tướng quân, lại tuấn tú phong lưu, nạp thêm một hai người thiếp không phải chuyện bình thường sao? Đại tẩu trước nay vốn hiền lương thục đức, đâu phải loại nữ nhân hay ghen tuông nhỏ nhen, sao có thể để ý chuyện này?”
Nàng ta vốn là người thích xem trò vui không chê chuyện lớn, lại cũng muốn ngáng chân Tiết Nghi Ninh. Chỉ cần Tiết Nghi Ninh không đồng ý cho nàng kia vào cửa thì sẽ lập tức bị gán tiếng nữ nhân ghen tuông hẹp hòi, làm mất mặt gia tộc thư hương Tiết gia.
Tiết Nghi Ninh chỉ có thể bình tĩnh đáp:
“Hết thảy cứ chờ ta gặp cô nương đó đã rồi hẵng nói sau.”
Đang nói chuyện, Triệu mụ mụ đã dẫn Trường Sinh cùng một cô nương trẻ tuổi bước vào.
Trường Sinh tiến lên bẩm báo, nội dung không khác những gì Triệu mụ mụ đã nói trước đó nhưng bổ sung thêm rằng cô nương này là con nhà đàng hoàng, cha mẹ đều đã qua đời, huynh trưởng làm lính dưới trướng Lạc Tấn Vân, vừa chết trong trận chiến lần này. Tướng quân thương xót nàng ta đơn côi không nơi nương tựa nên mới mang về.
Lão phu nhân nghe vậy liền bảo cô nương kia tiến lên tự trả lời.
Có vẻ như nàng ta đang để tang cho huynh trưởng. Nàng ta mặc một bộ tang phục bằng vải thô, trên đầu cài một bông hoa lụa trắng, tóc mai rũ xuống hai bên má, đôi mắt phượng long lanh như ngấn nước. Dáng vẻ nhu mì yếu đuối kia thật khiến người ta không nỡ trách mắng. Đừng nói là nam nhân, ngay cả nữ nhân nhìn thấy cũng phải mềm lòng.