Đương nhiên Nhị thẩm nương hiểu rõ ý khoe mẽ của lão phu nhân nhưng cũng không vạch trần, bà ấy chỉ liên tục khen ngợi khiến lão phu nhân càng thêm vui vẻ.
Lúc này, con dâu thứ là Hoàng Thúy Ngọc ngồi ở bên cạnh âm thầm trợn trắng mắt, nói với Tiết Nghi Ninh:
“Đại tẩu, muội nghe nói hôm nay không có món chân giò đúng không? Tẩu không biết đây là món ăn đặc sản của U Châu à? Bình thường dù là trong nhà có việc vui hay là khi khách quý đến nhà đều không thể thiếu món này. Hôm nay là ngày đại ca trở về, một việc lớn như vậy, nếu không có món này chẳng phải có chút không hợp lẽ sao?”
Lão phu nhân nghe vậy cũng quay đầu hỏi:
“Không có chân giò sao?”
Tiết Nghi Ninh đáp lời: “Vâng, ban đầu con cũng định dặn nhà bếp làm món đó nhưng sau lại nghĩ tướng quân mới từ chiến trường trở về, rong ruổi hơn mười ngày mới về tới kinh thành. Chàng ấy đi đường xa mệt nhọc, trên đường chỉ có thể ăn lương khô hoặc rau dại, nếu đột nhiên ăn quá nhiều dầu mỡ sợ rằng sẽ khó tiêu, không tốt cho sức khỏe. Vì thế con không để nhà bếp chuẩn bị món này nữa. Là con sơ suất, quên chưa hỏi ý mẹ trước.”
Lão phu nhân nghe xong mới nhớ ra nói như vậy cũng có lý. Hôm nay là tiệc mừng con trai bà ấy trở về phủ, đương nhiên mọi việc phải lấy hắn làm trung tâm. Con dâu sắp xếp như vậy quả thật không có gì sai.
Nhưng dù trong lòng nghĩ vậy, ngoài miệng bà ấy vẫn nói:
“Nếu con đã sắp xếp như vậy rồi, bây giờ muốn thêm món cũng không kịp nữa. Thôi cứ như vậy đi, nhưng lần sau nhớ hỏi ta trước.”
“Dạ, con dâu nhớ rồi.” Tiết Nghi Ninh đáp.
Lúc này, tiểu cô cô (*) của Lạc gia cười nói:
“A Ninh đối xử với Tấn Vân thật chu đáo, ngay cả chi tiết này mà cũng nghĩ đến nữa. Hai người thành thân chưa được ba tháng thì hắn đã phải ra chiến trường đến bây giờ mới trở về. Bây giờ ngươi vui rồi nhé, hai người cứ coi như là tiệc tân hôn đi, nhanh nhanh sinh một thằng nhóc béo là được.”
(*) Tiểu cô cô: em gái của cha (tức là cô ruột nhưng nhỏ tuổi hơn cha).
Tiết Nghi Ninh cúi đầu khẽ đáp:
“Chuyện này... cũng không thể nóng vội được.”
Mọi người thấy dáng vẻ thẹn thùng khó giấu của nàng liền cười rộ lên, trêu ghẹo hai người đang trong thời gian tân hôn, lại gặp “tiểu biệt thắng tân hôn” này thì sợ là sẽ càng thêm ngọt ngào.
Hoàng Thúy Ngọc ngồi một bên, sắc mặt sa sầm, rầu rĩ đưa tay vuốt ve bụng mình.
Nàng ta đang mang thai, hơn nữa trước đó đã sinh được một đứa con trai cho Lạc gia. Thế nhưng chỉ cần có Tiết Nghi Ninh ở đây, ánh mắt mọi người đều hướng về phía nàng, chẳng ai để ý đến người con dâu còn lại này nữa.
Hừ! Không phải chỉ nhờ xuất thân cao quý, dung nhan xinh đẹp thôi sao? Cả ngày làm bộ làm tịch, giả vờ thanh cao!
Đúng lúc này, một bà tử (*) là Triệu mụ mụ vội vàng bước vào bẩm báo:
“Lão phu nhân, tướng quân đã giục ngựa vào thành, hiện đang cùng nội thị tiến cung yết kiến bệ hạ!”
(*) Bà tử: chỉ những nữ hạ nhân lớn tuổi trong phủ, thường là những người hầu lâu năm, quản lý công việc trong nhà.
Lão phu nhân mừng rỡ, vội vàng nói:
“Tốt tốt! Mau ra cửa trước trông chừng, hắn vừa rời cung thì lập tức về báo ngay.”
“Vâng, nô tỳ đi ngay!” Triệu mụ mụ nói xong liền lui ra, lập tức đi ra phía trước nghe ngóng tin tức.
Vốn tưởng rằng Lạc Tấn Vân vào cung yết kiến bệ hạ xong rồi lại quay về phủ thì ít nhất phải mất nửa canh giờ, nào ngờ chưa qua hai khắc, Triệu mụ mụ vừa mới đi đã vội vàng chạy về. Nhìn dáng vẻ bà ta giống như có việc gấp muốn bẩm báo nhưng lại ấp úng không mở miệng được. Bà ta vừa do dự vừa liếc mắt nhìn về phía Tiết Nghi Ninh.