Đánh nhau trước mặt cảnh sát, chuyện này sao có thể chấp nhận được.
Lục Thương và mấy người đàn ông không tiện ra tay, chỉ có thể đứng chắn trước mặt Lý Bân để ngăn gã ta bị thương.
May mà vẫn còn Hạ Dao ở đó.
Cô trực tiếp ra tay, dùng một thế khống chế khóa chặt cổ tay Đàm Phương ra sau lưng, nhanh chóng còng tay lại.
Bị khống chế trong chớp mắt nhưng ánh mắt Đàm Phương vẫn hằn học nhìn chằm chằm vào Lý Bân, không ngừng giãy giụa, cứ như chỉ cần có cơ hội là cô ấy sẽ lao tới xé xác đối phương.
Hạ Dao gia tăng lực trên tay, lớn tiếng quát: “Đàm Phương! Cô quên mất hai đứa con vẫn còn trong nhà à? Hay là cô muốn ngồi tù mấy ngày đây?”
Nhắc đến con, cảm xúc của Đàm Phương mới dần dịu xuống.
Cầu thang chật kín người, hàng xóm xung quanh đều thò đầu ra hóng chuyện.
“Hai người các người theo tôi về đồn hợp tác điều tra!” Lục Thương nhíu mày nói.
Giờ đây, không chỉ có vấn đề của La Văn Sĩ mà cả mâu thuẫn giữa Đàm Phương và gã đàn ông tên Lý Bân này cũng cần phải làm rõ.
Nghe nói phải về đồn cảnh sát, mặt Lý Bân lập tức nhăn nhó: “Đồng chí cảnh sát, tôi là người bị đánh mà, có thể đừng bắt tôi theo không?”
“Không được!” Hạ Dao quả quyết từ chối: “Bây giờ không chỉ liên quan đến hành vi gây rối của các người mà còn dính líu đến vụ án của La Văn Sĩ. Tất cả đều phải về hợp tác điều tra!”
“Á? Nhưng chuyện này có liên quan gì đến tôi đâu, tôi còn phải về nấu cơm cho con nữa… Hơn nữa, tôi còn không biết La Văn Sĩ đã chết mà…” Lý Bân lầm bầm với vẻ bất mãn nhưng cũng không thể thay đổi được kết quả phải hợp tác điều tra.
Hạ Dao cùng mọi người nghe những lời này, chỉ cho rằng gã ta đang tìm cách né tránh việc đến đồn cảnh sát.
Số người quá đông, không thể ngồi chung một xe nên Lục Thương quyết định dẫn họ đến đồn công an gần đó.
Trong phòng thẩm vấn, Hạ Dao liên tục đặt câu hỏi: “Tên gì, sống ở đâu, nghề nghiệp là gì, có quan hệ thế nào với La Văn Sĩ?”
Lý Bân ngồi trên ghế, tuy không bị đối xử như tội phạm nhưng bầu không khí trong phòng thẩm vấn cũng đủ khiến gã ta căng thẳng.
Gã ta mím môi nói: “Tôi tên Lý Bân, tôi chỉ là một hộ kinh doanh cá thể, tôi và La Văn Sĩ chỉ là bạn bè bình thường, anh ta nợ tiền tôi, tôi đến nhà đòi, chỉ vậy thôi!”
Lương Thuỵ ngồi bên cạnh khẽ cười khẩy: “Bạn bè bình thường mà vợ người ta hận không thể xé xác anh ra à? Quan hệ của anh với La Văn Sĩ chắc không tốt lắm đâu? Theo lý mà nói, anh là người có động cơ gây án nhất.”
“Động… Động cơ gây án gì?” Lý Bân lộ vẻ mặt mơ hồ, dường như không hiểu Lương Thuỵ đang nói gì.
Lương Thuỵ thốt lên ba chữ: “Giết người đấy.”
Suýt nữa thì Lý Bân bị dọa đến tè ra quần.
Gã ta vội vàng giơ hai tay lên xua xua: “Tôi… Tôi không có giết người đâu! Đồng chí cảnh sát! Mấy người phải tin tôi! Tôi chỉ là một người dân bình thường, tôi đâu dám giết người! Mấy người hiểu lầm tôi rồi!”