Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 49

Trước Sau

break

"Đúng vậy, đúng vậy!" Sở Thanh Hà tán thành ngay lập tức. Nhưng nàng ấy thì nghịch ngợm hơn nhiều, thay vì ngồi, Sở Thanh Hà đứng hẳn lên xích đu, dùng linh khí đẩy mình bay lên thật cao, nhào lộn đầy vẻ hoang dã.

Mọi người trong gia tộc vốn đã quá quen với cái kiểu nói chuyện già dặn của Vọng Thư. Đại trưởng lão ôn tồn giải thích:

“Rủi ro ấy à? Chẳng qua là sau khi trở thành hạt giống đề cử, sẽ có rất nhiều kẻ tìm đến các con để thách đấu. Thắng thì là lẽ đương nhiên, nhưng nếu thua, danh tiếng gia tộc sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Kẻ thắng sẽ dẫm lên danh dự của các con để tiến thân."

"Con hiểu rồi." Vọng Thư hãm xích đu dừng lại, ngước mắt nói:

“Nói cách khác, gia tộc đang tự dựng lên một cái bảng hiệu mặt tiền. Có bảng hiệu thì vẻ vang thật đấy, nhưng cũng phải đối mặt với nguy cơ bị người ta đến đập bảng."

Lời vừa dứt, cả Đại trưởng lão và Sở Đại Hi đều bật cười. Sở Đại Hi còn yêu chiều cúi xuống véo nhẹ vào đôi má phúng phính của Vọng Thư:

“Cái miệng nhỏ này thật là biết cách ví dụ."

Lúc ba tuổi, Vọng Thư trông như một khối ngọc tuyết đáng yêu, giờ lớn thêm một chút, lại trải qua việc rèn luyện nên có gầy đi đôi chút nhưng gương mặt vẫn còn nét bầu bĩnh, trông hệt như một búp bê sứ được nhào nặn tinh xảo.

"Vậy, Vọng Thư của chúng ta có muốn làm người đại diện cho nhà họ Sở không?" Sở Đại Hi dịu dàng hỏi.

Vọng Thư bước xuống xích đu, đứng thẳng lưng, đôi mắt đen lánh nhìn thẳng vào mẹ mình, dõng dạc đáp:

“Có ạ."

Nàng vốn là thành viên trung thành của "phe thiên tài tỏa sáng". Nếu chỉ vì sợ thất bại mà từ bỏ sự hậu thuẫn của gia tộc, từ bỏ cơ hội bước ra ánh sáng, nàng cảm thấy điều đó sẽ làm giảm đi đẳng cấp thiên tài của chính mình.

Bên cạnh đó, Đại trưởng lão cũng quay sang hỏi Thanh Hà:

“Còn Thanh Hà thì sao?"

Thanh Hà dùng linh lực phanh kịt xích đu lại, tay bám chặt dây thừng, mắt đảo liên hồi rồi hỏi ngược lại:

“Con nói không có được không ạ?"

Đại trưởng lão mỉm cười hiền từ:

“Không được."

"Xì."Thanh Hà nhảy từ xích đu xuống đất cái "rầm", hai tay chống nạnh:

“Thế thì còn hỏi làm gì nữa."

Từ nhỏ đến lớn Sở Thanh Hà luôn miệng nói "không", nhưng chẳng ai thèm nghe cả. Thanh Hà cũng sớm quen rồi, nhưng may là nàng ấy thông minh, luôn biết cách tìm ra niềm vui trong nghịch cảnh. Nàng ấy nháy mắt đầy đắc ý với Vọng Thư, khiến Vọng Thư không kìm được mà nhếch môi cười.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc