Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 48

Trước Sau

break

Cất đồ xong, Vọng Thư ngước mắt lên, vẫn không quên hứa một câu:

“Nếu sau này muội không làm trụ cột của nhà họ Sở được, thì muội sẽ trả lại đồ cho tỷ. Đương nhiên, món nào lỡ xài hết rồi thì muội... Không trả lại được đâu nhé."

Thanh Hà chắp tay cầu khẩn:

“Muội nhất định phải làm được đấy!"

Vậy là một bản khế ước kỳ lạ đã chính thức được thiết lập.

Vọng Thư đã dành trọn hai năm để yên tâm phát triển. 

Cho đến một ngày nọ khi nàng tròn năm tuổi, hệ thống mô phỏng đã đặc biệt ghi dấu cột mốc này, coi đó là một bước tiến quan trọng trên con đường trở thành thiên tài của nàng.

Đó chính là ngày gia tộc chính thức báo cáo tên nàng lên Đạo Cung. Với tư cách là hậu duệ của dòng dõi Sở thị ở Hoành Châu... Một thế gia danh gia vọng tộc nắm giữ chưởng ấn, nàng được chọn làm người kế thừa tiềm năng của cả gia tộc, hay còn gọi là "hạt giống đề cử".

Lần này, nhà họ Sở đưa ra hai cái tên, một là Vọng Thư, hai là Sở Thanh Hà. 

Điều này đồng nghĩa với việc gia tộc đã khẳng định họ là những hậu bối xuất sắc nhất, đáng để dốc sức bồi dưỡng nhất, đồng thời tin rằng tư chất của cả hai đủ sức vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt từ Đạo Cung lẫn thế gian bên ngoài.

Việc một gia tộc lớn chính thức xác lập người kế nhiệm cũng là cách để phát đi một tín hiệu mạnh mẽ:

“Gia tộc này đã có người nối dõi". 

Đối với nội bộ, điều này giúp ổn định lòng người, còn đối với bên ngoài, nó chứng minh thế gia này vẫn đang thời kỳ hưng thịnh, rất đáng để kết giao lâu dài.

"Nếu các con vượt qua kỳ kiểm tra của Đạo Cung, mỗi tháng họ sẽ cấp phát một lọ Vận Linh Cơ Dịch làm tài nguyên tu luyện." Sở Đại Hi vừa nói vừa mỉm cười.

Nàng ấy cùng Đại trưởng lão tìm thấy Vọng Thư và Sở Thanh Hà trong rừng mai phía sau học viện dành cho trẻ nhỏ. 

Nơi này giờ đây đã trở thành "căn cứ bí mật"của hai đứa trẻ. Họ treo rất nhiều xích đu, đặt thêm những hình nhân bằng sắt để luyện tập đối kháng, thậm chí Tam trưởng lão quản lý linh thảo còn ưu ái chôn mấy trận pháp tụ linh ở giữa vườn.

Nhờ vậy mà những đóa hồng mai nơi đây bốn mùa đều đua nở rực rỡ.

Vọng Thư ngồi trên xích đu, đôi chân nhỏ nhắn hơi nhún xuống đất để đưa mình nhè nhẹ. Nàng giữ vẻ mặt bình thản, điềm tĩnh nhận xét:

“Nghe có vẻ hơi giống một cái bẫy. Chẳng bao giờ có chuyện gì lại chỉ toàn lợi lộc mà không có lấy một chút rủi ro cả."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc