Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 35

Trước Sau

break

Vọng Thư muốn nắm tay lại, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể khiến bản thân hơi nâng đôi mắt lên.

Nàng hỏi ngay:

“Con cấp mấy ạ?"

Sở Đại Hi ngồi xổm xuống trước mặt con, vẻ mặt hơi kỳ quặc:

“Là cấp Tử."

Cấp Tử.

Hàng lông mi như hai chiếc quạt nhỏ của Vọng Thư vô thức |rũ xuống.

Qua mấy bài học vỡ lòng của Sở Tu, nàng biết linh chủng chia làm bốn cấp: Lục, Lam, Tử, Kim.

Trong đó cấp Kim là cao nhất và hiếm nhất.

Mình là cấp Tử à.

Vọng Thư thoáng thấy hơi thất vọng.

Hóa ra bấy lâu nay nàng vẫn luôn ảo tưởng rằng mình có thể thức tỉnh linh chủng cấp Kim để trở thành một thiên tài chân chính.

Nhưng như thế cũng bình thường thôi mà? Ngay cả mơ mộng còn không dám thì làm sao nàng đóng vai thiên tài được?

Chính vì chưa đủ xuất sắc nên hệ thống mô phỏng mới tìm đến mình chứ.

Vọng Thư nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Nàng ngẩng lên, thấy mẹ mình vẫn nhìn mình bằng ánh mắt... Kinh ngạc?

Sở Đại Hi chỉ vào trán Vọng Thư:

"Nhưng hình như cấp Tử của con không được bình thường cho lắm."

Sau khi định hình linh chủng, trên vầng trán trắng ngần của Vọng Thư đột nhiên xuất hiện một vệt ấn ký màu vàng.

Nó mờ ảo như khói như sương, giống như một tia nắng sớm điểm xuyết giữa lông mày.

Không bình thường?

Thế nào mới là không bình thường?

Vọng Thư đưa tay sờ lên trán mình, nhưng chẳng cảm nhận được gì khác lạ.

Phải đến khi Sở Đại Hi đưa một chiếc gương nhỏ đến trước mặt, nàng mới nhìn thấy giữa đôi lông mày của mình đã xuất hiện một ấn ký.

Nhìn thoáng qua thì nó có màu vàng kim, nhưng khi soi kỹ vào gương mới thấy đó là những hạt bụi vàng li ti, xoáy thành một dấu ấn rực rỡ như lửa, như khói.

Vọng Thư đưa ngón tay chạm nhẹ lên đó, hoàn toàn không có cảm giác gì đặc biệt.

"Cái này là gì vậy ạ?" Vọng Thư tò mò hỏi.

"Đây gọi là Tướng Ấn." Sở Đại Hi vừa trả lời vừa bế xốc nàng ra khỏi linh tuyền. Khi đôi chân nhỏ chạm đất, mọi người xung quanh mới có thể nhìn rõ nàng hơn.

Ánh mắt của Đại trưởng lão cứ dán chặt vào trán Vọng Thư. Nàng ta phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần mới thở phào một hơi, sau đó trịnh trọng nói:

“Đúng là Tướng Ấn rồi, không sai vào đâu được."

Sở Đại Hi đưa tay vén lại mấy lọn tóc mai còn dính nước cho con gái. Khi không còn tóc che chắn, dấu ấn kia càng thêm nổi bật. Nàng ấy giải thích:

“Chắc con cũng biết linh chủng và thiên phí thần thông vốn là tinh hoa của đất trời. Có điều, tạo hóa cũng phân định nông sâu, ít nhiều, nếu không thì linh chủng đã chẳng chia ra đẳng cấp."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc