Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 34

Trước Sau

break

Linh dịch cũng có năm bảy loại, nhưng với tư cách là con gái Tộc trưởng và thiên tài ba tuổi đã thức tỉnh linh chủng, Vọng Thư chắc chắn không dùng hàng lèo tèo được.

Dưới sự đồng thuận của ba vị trưởng lão, linh dược dùng cho Vọng Thư được lấy trực tiếp từ kho báu gia tộc.

Vọng Thư nhìn chằm chằm lọ ngọc trong tay Ngũ trưởng lão, nghe nói nó gọi là "Vận Linh Cơ Dịch". Để lấy được cái lọ bé tẹo này mà cả bốn người lớn đều phải đưa ấn lệnh ra, thủ tục rắc rối kinh khủng.

Sở Đại Hi đặt Vọng Thư vào hồ linh tuyền, báo hiệu sắp bắt đầu. Vọng Thư vội vàng tập trung tinh thần. Nàng nhìn thấy Đại trưởng lão có tính tình ôn hòa lập một kết giới, Nhị trưởng lão xinh đẹp thì cầm Đạo Vận Chỉ Bàn, còn Ngũ trưởng lão mà nàng thân quen nhất thì trang nghiêm dốc lọ ngọc vào tâm đĩa.

Vọng Thư thấy dòng chất lỏng màu xanh lá nhạt như lá non chảy ra, mang theo ánh sáng thần kỳ. Không biết là do đĩa quá sâu hay Vận Linh Cơ Dịch quá ít, tuy đã dốc hết cả lọ nhưng cũng chỉ vừa đủ phủ một lớp mỏng dưới đáy đĩa. Cuối cùng, Sở Đại Hi tự tay cầm đĩa, thực hiện bước quan trọng nhất.

Nàng ấy hất nhẹ cái đĩa lên không trung, tay bắt ấn nhanh như chớp. Đĩa dừng vững trên đỉnh đầu Vọng Thư, tỏa ra một luồng sáng bao trùm lấy nàng.

"Cục cưng nhắm mắt lại." Sở Đại Hi nhắc:

“Hấp thụ nguồn năng lượng này, nơi chúng tụ hội chính là nơi linh chủng tọa lạc."

Vọng Thư ngoan ngoãn nhắm mắt, cảm giác cơ thể mình như một dòng sông khô cạn đang đón những giọt mưa năng lượng từ trên cao rơi xuống. Ý thức của nàng trôi theo dòng chảy, và rồi, tại vị trí trung tâm cơ thể, nàng thấy một đốm sáng đang lơ lửng. Cảm nhận được sự "quan sát"của Vọng Thư, đốm sáng hơi rung rinh như đang chào hỏi.

Ba vị trưởng lão đứng ngoài quan sát, thấy linh dịch trong đĩa vơi dần, khi giọt cuối cùng biến mất, tâm đĩa ngưng tụ thành một quầng sáng. Quầng sáng rực rỡ, ổn định, mang theo một sắc tím huyền bí và hút hồn dưới ánh hoàng hôn rừng trúc.

Vọng Thư cảm thấy cơ thể nàng vừa trải qua một trận mưa dầm, hạt giống đã uống no nước, cuối cùng cũng không còn phát ra những âm thanh khát cầu nữa, mà bắt đầu cắm rễ thật chặt vào lòng đất.

​Hóa ra, cái cảm giác đói khát linh thực trước đây, nút thắt bấy lâu nay lại nằm ở chính chỗ này sao?

Vọng Thư mở mắt ra, thấy mọi người đều nhìn mình với biểu cảm rất lạ, như vừa mừng vừa kinh ngạc.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc