Nàng ấy trông còn trẻ, khóe mắt và khóe miệng dường như luôn mang ý cười tự nhiên, nhưng khi nhìn người khác lại lấp lánh tia sáng thâm trầm khiến người ta không dám xem thường. Nàng ấy sải bước đi tới trước mặt Vọng Thư, ngược sáng, hơi cúi người xuống.
Một khoảng cách rất gần, gần đến mức Vọng Thư có thể nhìn thấy hình bóng mình trong đôi mắt đang ghé sát kia.
Người này, nàng ấy...
Nữ tử hơi nhếch môi, đang định nói gì đó thì Vọng Thư đã nhanh miệng lên tiếng trước. Vọng Thư là trẻ con, tất nhiên dùng giọng của trẻ con rồi.
Vọng Thư cất tiếng gọi: "Mẹ!"
Tiếng gọi này thanh thúy dõng dạc, đầy sức nặng. Khóe miệng đang cười của Sở Đại Hi cứng đờ, vòng eo run nhẹ lên một cái không dễ nhận ra. Sở Yến đứng sau thì há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt rớt cả cằm.
Vọng Thư thì rất nghiêm túc, đôi đồng tử đen trắng rõ ràng như hạt bạc, phản chiếu hình ảnh của Sở Đại Hi.
Trong không gian yên tĩnh đến kỳ lạ, Sở Đại Hi là người đầu tiên lấy lại tinh thần, nàng ấy đầy hứng thú nhướng một bên mày, vẫn giữ tư thế cúi người, hỏi: "Con gọi ta là gì?"
"Mẹ." Vọng Thư suy nghĩ mạch lạc, giọng nói cũng rõ ràng: "Người trông giống hệt mẹ con."
Trẻ con thời nay đều biết gọi người kiểu này sao? Tâm trạng của Sở Đại Hi khá tốt, nàng ấy đứng thẳng người dậy, ánh mắt Vọng Thư như mèo nhỏ bám theo nàng ấy, cằm hếch lên, thế là thành ngước lên nhìn.
"Con tên là gì?"
"Con vẫn chưa có tên."
Vọng Thư không định nói ra hai chữ Vọng Thư. Nhưng nàng nghĩ, nếu kiếp này có một cái tên hoàn toàn mới, nàng cũng sẽ chấp nhận. Nàng chấp nhận tất cả những điều mới mẻ trước mắt này.
Sở Đại Hi gật đầu, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Đợi đến khi con thức tỉnh Linh chủng, ta sẽ đặt tên cho con trong buổi họp tộc, chính thức thông báo sự hiện diện của con."
Khi Sở Đại Hi trở về Triêu Tịch Các nơi mình ở, Sở Minh Yên đã đợi sẵn ở đó.
Hai người hiểu ý nhau, cùng ngồi xuống bàn đá dưới gốc trúc. Sở Minh Yên cầm bình rượu mang theo, bình thản rót cho Sở Đại Hi một ly.
"Xem rồi chứ, có khiến ngươi hài lòng không?" Trong lòng Sở Minh Yên đã có câu trả lời, tộc trưởng "khát nhân tài đã lâu", tìm được một đứa trẻ từ chi nhánh có thiên phú không kém Sở Thanh Hà, đây là chuyện vui biết bao, chắc chắn nàng ấy sẽ rất vui.
Kết quả biểu cảm của tộc trưởng không giống như vui mừng quá đỗi, mà là thẫn thờ pha chút ngơ ngác, trong ngơ ngác lại có chút phấn chấn. Nàng ấy không nhận lấy ly rượu, người hơi vươn về phía trước, giọng u uẩn nói: "Minh Yên này, đứa nhỏ đó vừa mở miệng là gọi ta là mẹ."