Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 14

Trước Sau

break

Hóa ra là Minh Yên. Minh Yên xem người xong mà không báo với nàng ấy, có vẻ như đang đợi xem một vở kịch hay đây. 

Thú vị thế sao? 

Sở Đại Hi ngửi thấy mùi "thả câu" nhưng nàng ấy hoàn toàn không cưỡng lại được miếng mồi này.

Nàng ấy không có tâm lý phản nghịch kiểu "ngươi muốn ta đi, ta càng không đi", nàng ấy chỉ nghĩ: Tự tin thế này thì chắc chắn là một bất ngờ lớn rồi. Ta cũng mong chờ lắm đây.

Sở Đại Hi đứng dậy, đi vòng qua bàn viết, sải bước chân dài, lúc đi ngang qua Sở Yến còn mang theo một luồng gió. 

Nàng ấy dừng lại, nhìn Sở Yến một cái, sau đó vừa cười vừa nói: "Sơ suất của ngươi, để sau sẽ phạt. Giờ thì dẫn ta đi gặp người."

.

Đây là ngày thứ hai Vọng Thư trở về nhà chính, nàng không hề vội vàng, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị "bỏ xó" vài ngày, thậm chí vài tháng. 

Thậm chí nàng còn cho rằng, thế này không gọi là bỏ xó. Ăn ngon mặc đẹp lại có người chăm sóc tận nơi thì gọi là bỏ xó cái nỗi gì? Đây gọi là "thời kỳ bình tĩnh quan sát".

Nàng đã chuẩn bị điều chỉnh kế hoạch mô phỏng thiên tài từ "tỏa sáng ở lớp mẫu giáo" thành "âm thầm phát triển ở thành phố lớn". 

Cứ im hơi lặng tiếng một năm cái đã, xem trình độ phát triển của lũ trẻ nhánh chính thế nào, rồi mới tìm cơ hội để được đối xử "đặc biệt".

Vọng Thư lên kế hoạch trong đầu rất tốt, tay và miệng cũng không rảnh rỗi, đang "ừng ực" uống sữa linh lực. Đồ ăn ở nhà chính đúng là xịn thật, hình như linh thực cũng cao cấp hơn trước một bậc.

Vọng Thư đặt cốc tre đựng sữa xuống, nàng thầm nghĩ, một đứa trẻ tình cờ được đón từ bên ngoài về mà cũng được đãi ngộ tốt thế này, không biết là do mình có giá trị hay là nhà họ Sở quá giàu. 

Nàng thấy mình cũng chẳng có bao nhiêu giá trị, chắc là do họ giàu thật rồi.

Bóng người thoáng hiện ở cửa, Vọng Thư nhận ra động tĩnh nhìn ra ngoài. 

Tiểu viện riêng của nàng bỗng nhiên có khách ghé thăm. Không, là hai người, vị tổng quản nàng từng gặp đang đi sau một nữ tử, lùi lại hai bước với tư thế cung kính.

Rõ ràng cấp bậc của nữ tử này cao hơn tổng quản, mà nhìn qua thì có vẻ cao hơn không chỉ một chút. Các nhũ mẫu thấy người tới, trên mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, vội vàng hành lễ. Nữ tử giơ tay ngăn lời chào hỏi của họ, ra hiệu cho họ đi ra ngoài.

Vọng Thư ngước mắt, nhìn thấy một nữ tử mặc cẩm y đỏ thẫm đang đi về phía mình. Nàng ấy không xõa tóc mà buộc gọn gàng, dùng kim quán cố định, thắt lưng đeo đai ngọc, cổ áo và cổ tay đều có hoa văn chìm tinh xảo nhưng không phô trương, vạt áo thêu hình một con phượng hoàng tung cánh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc