Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Giai Giai vừa ăn bánh bao thịt vừa nghiên cứu hệ thống điểm danh. Hào hứng đưa tay ấn vào nút [Điểm danh mỗi ngày]. Màn hình bật ra thông báo: [Chúc mừng bạn nhận được: bánh màn thầu bột Phú Cường +1].
Chỉ có từng đó thôi à?
Cô tiếp tục ấn, nhưng nút không phản hồi nữa, hiện dòng nhắc: [Hôm nay đã dùng hết số lần điểm danh].
Một ngày chỉ được điểm danh một lần? Mà còn chỉ được có một cái màn thầu?
Nếu không có ba cái bánh bao thịt ăn trước đó, thì cái màn thầu này cũng thuộc loại ngon: mềm, xốp, lại to. Hai ngày nay cô mới tới đây, ăn toàn thứ bột trộn tạp, lúc nào cũng đói. Nhưng đặt cạnh bánh bao thịt thì chiếc màn thầu lập tức trở nên kém hấp dẫn hẳn, Úc Giai Giai không giấu nổi thất vọng.
Cô tiếp tục thử nghiệm ba lô không gian. Vì đang ở ngoài nên chỉ dám thu cái hộp cơm nhôm trong túi vải vào trong ba lô. Thành công! Cô ngoác miệng cười, niềm vui đến không kìm được. Thử lại mấy lần, xác nhận: ba lô không gian có thể cất và lấy đồ tùy ý! Chỉ là không gian hơi nhỏ, cỡ một vali 24 inch.
Quay đầu lại sẽ thử xem có cất được vật sống hay không.
Cô xem đi xem lại giao diện hệ thống mấy lượt, rồi lần theo nguyên nhân hệ thống được kích hoạt: là vì cô đã chơi nhảy dây với đám trẻ con hơn một tiếng đồng hồ. Mục đích ban đầu của cô chỉ là muốn tìm hiểu tình hình của Lưu Đa Bảo, nhưng hệ thống không biết hoặc không để ý, nên vẫn tự động kích hoạt và liên kết với “Hệ thống điểm danh việc tốt mỗi ngày”. Mỗi ngày điểm danh rốt cuộc sẽ nhận được gì thì cô vẫn chưa rõ, vì mới điểm danh đúng một lần. Riêng phần thưởng từ hoạt động “Học tập Lôi Phong” thì đúng là có lợi ích thấy rõ.
Cô lấy khăn tay trong túi lau sạch dầu mỡ trên miệng, rồi đi thẳng về phía đông người.
Muốn làm việc tốt đúng là quá dễ, khắp nơi đều có người cần giúp đỡ.
Giúp bà cụ nhặt cái túi lưới rơi xuống đất: nhận được bánh trứng x3, mảnh kỹ năng nhảy dây +1.
Giúp ông lão khuyết tật đẩy xe lăn lên dốc: nhận được kẹo trái cây +10, mảnh kỹ năng nhảy dây +1.
Úc Giai Giai lập tức thò tay vào túi vải lấy kẹo, thực chất là lấy từ ba lô không gian. Cô cúi đầu nhìn, đúng là loại kẹo trái cây rất phổ biến của thời đại này. Bóc giấy gói màu xanh, bỏ vào miệng, vị táo chua chua ngọt ngọt, ngon không tả nổi!
[Hợp nhất mảnh kỹ năng nhảy dây?]
Cô chọn “Có”. Ba mảnh xoay tròn rồi biến mất, tiếp đó Úc Giai Giai cảm thấy kỹ năng nhảy dây của mình đã chạm max. Trong khoản nhảy dây, cô thấy mình cực kỳ giỏi.
Tuy kỹ năng này hơi gà, nhưng cũng quá mạnh rồi! Cô có thể dùng ngay! Nếu sau này là y tế, khoa học, giáo dục, mấy kỹ thuật đỉnh cao, cô còn thiếu việc làm sao?
Cô thật sự muốn ngửa mặt cười lớn, thì ra thần xuyên không đưa cô đến thập niên 70 để làm nữ chính đại gia! Ha ha ha…
Úc Giai Giai tiếp tục đi khắp phố tìm cơ hội. Đỡ một đứa trẻ bị ngã dậy, tiếc là không nghe thấy âm thanh phần thưởng. Chẳng lẽ việc tốt này quá đơn giản? Nhưng đẩy xe lăn lúc nãy cũng rất đơn giản mà.
Cô lại chỉ đường cho một bà lão không biết đường, hệ thống vẫn không có thưởng. Chẳng lẽ có giới hạn số lần? Mỗi ngày ba lần?
Mắt thấy sắp tới giờ tan ca của Trình Tú Anh, cô đành về nhà trước. Trên đường về, gần trạm lương thực, cô nhặt được một quyển sổ lương thực!
Cô vui vẻ mang thẳng đến đồn công an. Tuy “nhặt được của rơi trả người mất” không được thưởng, nhưng được chú công an khen. Mà làm việc tốt cũng thấy vui lắm. Cô tự thưởng thêm hai viên kẹo trái cây vị quýt và vị vải.