Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 48: Trình Tú Anh Hoảng Sợ

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Giai Giai bị lật áo như vậy, giận mà không dám nói, cũng không hiểu sao lúc này phải sang nhà bà ngoại: “Mẹ, lúc bọn con xuống nước cứu người, đồ đạc bị trộm hết. Con cá chép hai ba cân bị lấy mất, túi con cũng mất, đồ của chị Từ cũng không còn.”
Trình Tú Anh đau lòng đến co rút: “Thứ súc sinh nào không biết xấu hổ, lúc này còn nghĩ đến ăn trộm. Chị Từ chỉ bị sặc nước thôi à?”
Úc Giai Giai gật đầu.
Trình Tú Anh: “Con mau thay đồ, mẹ đi gọi Ngũ Bảo.”
Úc Giai Giai tìm kim khâu, vá lại chiếc áo bị Úc Tùng Thanh xé rách, thay xong thì Trình Tú Anh cũng đã gọi Úc Tùng Xuyên về.
Úc Tùng Xuyên vừa về tới nhà đã thì thầm: “Mẹ, hồ đó năm ngoái chết đuối hai đứa nhỏ, hôm nay là nó tìm người thế mạng đó. Kết quả người thế mạng lại bị con với chị tư cứu sống! Con thấy cả người lạnh toát, có phải bị ma da để ý rồi không? Mình sang nhà bà ngoại đi, để bà cố xoa cho con với chị tư vài cái!”
Úc Giai Giai: "…"
Thảo nào Trình Tú Anh sốt ruột muốn sang nhà bà ngoại như vậy, bà thật sự sợ có thứ gì đó không sạch sẽ.
Trình Tú Anh vén áo Úc Tùng Xuyên lên, nhìn trên dưới hai lượt, lại sờ vết bầm trên eo con trai: “Có phải chỗ này lạnh không? Bị thứ đó sờ vào rồi đó. Mau thay bộ đồ xui xẻo này đi, đi ngay bây giờ.”
Úc Tùng Xuyên quay đầu nhìn vết bầm trên eo mình, xanh tím như bị quỷ bóp, càng thấy lạnh sống lưng, nhất định phải để bà cố xem cho kỹ.
Úc Giai Giai: “Đó chỉ là va chạm bầm tím thôi. Mẹ, Tùng Xuyên, hai người đừng mê tín nữa, để người ta nghe được thì phiền lắm.”
Trình Tú Anh thu xếp một giỏ thức ăn, cho con cá diếc đã ướp muối vào, treo lên ghi-đông xe. Úc Tùng Xuyên và Úc Giai Giai cùng ngồi sau.
Trình Tú Anh nói với bác Vương hàng xóm: “Thím à, lát nữa ba Tùng Thanh về, thím nói giúp tôi một tiếng, tôi về nhà mẹ một chuyến.”
Bác Vương lập tức đồng ý.
Trình Tú Anh đạp xe ra khỏi tứ hợp viện, trên đường gặp không ít người hỏi chuyện hai chị em được ngồi xe con về.
Trình Tú Anh rất hưởng thụ cảm giác được mọi người khen ngợi, bình thường thế nào cũng phải đứng lại buôn chuyện một hồi, nhưng hôm nay bà đang lo nên chỉ muốn về nhà mẹ để thật nhanh.
Ra khỏi đường Giải Phóng, Trình Tú Anh nói: “Hai đứa kể lại chuyện cho kỹ một lần nữa.”
Úc Tùng Xuyên kể lại toàn bộ, rất chi tiết, chỉ lược bỏ chuyện dùng cá diếc đổi bánh quẩy, bánh đậu xanh, táo, táo tàu.
May mà trưa đã ăn hết, không thì đã rơi vào tay kẻ trộm. Đồ ngon phải ăn cho nhanh, không biết chừng lại vào miệng ai.
“Nếu để mẹ biết là đứa nào, mẹ đánh chết nó."
"Mẹ, mẹ nói có khi nào thằng trộm liên quan tới Từ Đại Lực không? Hôm qua nó nghe lén chuyện nhà mình, biết hôm nay con với chị tư đi câu cá.”
Trình Tú Anh thấy rất có khả năng: “Đừng để mẹ bắt được thằng khốn đó!” Rồi bà hỏi tiếp: “Cứu lên thì đã không còn thở? Sau đó lại được hai đứa cứu sống? Hai đứa còn có bản lĩnh đó nữa à?”
Úc Tùng Xuyên: “Con thì không có bản lĩnh đó, là chị tư giỏi. Lúc cứu lên mặt họ đều tái xanh hết.”
Trình Tú Anh nghĩ thầm, con bé Tư còn có bản lĩnh này sao? Trước giờ thật sự đã xem thường con bé trầm lặng này rồi. Bà lại hỏi: “Có biết chị Từ đó là người thế nào không?”
Cứu người thì đã cứu, lại còn mất con cá chép hai ba cân, không thể chẳng được chút lợi ích gì. Huống hồ còn mạo hiểm bị ma da để ý.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc