Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 38: Câu Trúng Cá Lớn

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Giai Giai: “Chị nếm thử xem có phải hành dại không. Em câu được cá chưa?”
Úc Tùng Xuyên thất vọng: “… Chưa, sao em câu mãi không được cá. Hay là chị câu lại đi.”
Úc Giai Giai cầm lại cần câu. Nhân lúc Úc Tùng Xuyên đứng dậy đi giải quyết nỗi buồn, cô thay sang mồi câu vạn năng, rất nhanh đã có cá cắn câu.
Úc Tùng Xuyên vừa quay lại đã thấy chị tư vất vả kéo cần, dây câu lắc lư. Nhìn là biết cá đã cắn câu. Cậu vội lao tới giúp chị kéo cá.
Úc Giai Giai: “Chậm thôi! Đừng để sẩy cá!!!”
Úc Tùng Xuyên càng cẩn thận hơn. Cậu quá thèm cá. Kéo cần lên, lập tức chộp lấy con cá chép to trên lưỡi câu.
“Trời ơi! Gần ba cân lận á.” Cậu nắm chặt miệng cá nhìn đi nhìn lại, cứ như đang mơ.
Sợ cá chạy mất, thả vào thùng gỗ rồi vẫn chưa yên tâm, lại kéo thùng ra xa mép nước thêm chút nữa.
Có nhảy ra thì cá cũng không thể nhảy thẳng vào hồ.
Động tĩnh bên này thu hút cặp vợ chồng trẻ lại xem. Cô gái xinh đẹp nắm một vốc táo tàu đưa cho hai chị em ăn.
Trái cây rất quý. Úc Giai Giai lại không thể lấy kẹo trong không gian ra đáp lễ, nên không tiện nhận.
Cô gái nhét táo tàu vào tay Úc Giai Giai: “Nhà chị trồng, rất ngọt.”
Đẩy qua đẩy lại mấy lần, Úc Giai Giai đành nhận.
Táo đỏ au, nhìn là thấy giòn ngọt, chắc chắn rất ngon.
Cô gái xinh đẹp: “Hai người câu cá kiểu gì vậy? Mới một lát đã được hai con, con này còn to thế!”
Người thanh niên cũng nói: “Tôi chưa từng câu được con cá nào to như vậy ở hồ này.”
Cô gái liếc chồng một cái. Không chỉ chưa từng câu được cá to, mà đến cá nhỏ cũng hiếm khi câu được. Trước mặt người ngoài, cô vẫn rất giữ thể diện cho chồng.
Hơn nữa, họ tới đây không phải chỉ để câu cá. Phong cảnh đẹp, người lại ít, coi như đi dã ngoại.
Úc Tùng Xuyên cũng vô cùng tò mò. Cùng cần câu, cùng chỗ, chị câu được hai con, còn cậu ngồi hơn một tiếng mà chẳng được con nào.
Úc Giai Giai không thể nói là vì mồi câu vạn năng, đành đáp: “Chắc cá thích em? Muốn cắn câu lên chơi với em chăng?”
Mọi người: "…"
Cô gái xinh đẹp: “Có thể cá thấy em xinh, muốn kết bạn với em.”
Úc Giai Giai: "…"
Cô chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà.
Người thanh niên: “Hai người dùng giun câu cá à? Có thể cho tôi mấy con giun không? Tôi đổi bằng hạt bắp cho, đã ngâm rượu gạo, cá rất thích.”
Úc Giai Giai cười, đổi cho anh ấy. Cô lén trộn thêm một chút mồi câu vạn năng vào giun. Còn có câu được cá hay không thì cô cũng không biết.
Mọi người tiếp tục vui vẻ câu cá.
Úc Giai Giai và Úc Tùng Xuyên vui vẻ ăn táo. Tổng cộng sáu quả, hai chị em mỗi người ba quả, ăn rất nhanh đã hết.
Trước kia không thấy trái cây thì quên mất luôn, không thèm. Bây giờ thấy rồi, ăn rồi, lại thấy chưa đủ.
Úc Tùng Xuyên cũng chưa thỏa mãn: “Không biết trên núi có cây táo dại không?”
Đã định sẵn lên núi rồi.
Úc Giai Giai: “Chắc còn có dâu dại, nho dại, táo dại, anh đào dại.”
Hai người nhìn nhau, thấy rõ sự thèm thuồng trong mắt đối phương.
Tiếp tục câu cá thôi.
Úc Tùng Xuyên: “Em mổ con cá diếc, ướp với hành và muối trước, đến trưa mình nướng ăn luôn nhé?”
Úc Giai Giai do dự: “Hai đứa mình ăn thôi à? Vậy không hay lắm đâu?”
Cô làm sao có thể lén ăn một mình, cô là cô gái lương thiện mà.
Úc Tùng Xuyên ra sức thuyết phục: “Mình ăn con nhỏ nhất thôi, lót dạ, có sức rồi buổi chiều cố câu thêm mấy con nữa.”
Thật ra cậu muốn ăn con to, con nhỏ này còn không đủ cho hai người.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc