Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 36: Học Nhận Biết Dược Liệu

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Tùng Xuyên: “Đến tên còn không biết viết, tức là lớp xóa mù chữ cũng chưa học. Không phải người khác không cho đi học, thì cũng là tự mình không chịu học.” Chung quy chuyện của người ta, bọn họ không quản được.
Cậu đổi đề tài: “Chị tư, đợi nghỉ hè, mình về nhà bà ngoại, leo núi tìm thử. Không dám nghĩ tới rắn độc, bọ cạp, rết, nhưng có thể tìm dược liệu. Nhỡ may vận may tốt, gặp được nhân sâm linh chi thì phát tài rồi.”
Úc Giai Giai: “Em biết dược liệu à? Chị…”
Cô định nói mình đến bồ công anh cũng không nhận ra. Nói được nửa câu thì khựng lại, vì thấy thông báo hệ thống.
[Một mình xua hổ báo, không hề sợ gấu beo! Thưởng: xiên thịt cừu +4, mảnh kỹ năng trồng dược liệu +1 (1/10)]
Đợi tích đủ mảnh kỹ năng, còn sợ không nhận ra dược liệu sao?
Cô đổi giọng: “Chiều đi trạm phế liệu, xem có sách dạy dược liệu không.”
Mỗi ngày quét ba lần, ngày thứ tư là có kỹ năng trồng dược liệu rồi.
Úc Tùng Xuyên cũng rất tự tin, chỉ cần có sách, với trí thông minh này, chắc chắn học được: “Chiều đi!”
Úc Giai Giai không nhịn được lại nhìn mấy xiên thịt cừu trong balo không gian. Rắc ớt với thìa là, cắn một miếng chắc thơm lắm.
Tiếc là Úc Tùng Xuyên ở bên cạnh, thịt cừu không ăn được, sữa mạch nha không uống được.
Đi câu cá, trưa ăn cá nướng.
Trên đường lại gặp một bà lão chống gậy qua cầu. Úc Giai Giai dìu bà lên xuống cầu, nhận được [kẹo sữa Thỏ Trắng +10, mảnh kỹ năng trồng dược liệu +1 (2/10)].
Úc Tùng Xuyên luôn cho rằng mình là đứa trẻ thông minh lương thiện, ở trường hay giúp người, giúp thầy lau bảng, giúp bạn làm bài, lúc thi còn hào phóng chuyền phao cho bạn để ai cũng được điểm cao.
Chưa bao giờ bắt nạt ai, kể cả thằng nhóc ai cũng ghét, cậu cũng không hùa theo đánh.
Nhưng so với chị tư thì chịu thua. Chị tư đúng là… vừa thiện lương vừa ngây thơ.
Nhà họ Úc lại xuất hiện một đại thiện nhân như chị tư.
Khi Úc Tùng Xuyên phát hiện nơi Úc Giai Giai chọn để câu cá là hồ chứa nước, cậu nói: “Chị, đổi chỗ đi. Ở đây ít cá lắm, lại rất tà, mấy năm nay hay có người chết đuối. Năm ngoái chết liền hai đứa trẻ con. Bình thường chẳng ai tới đây.”
Úc Giai Giai: “Nước chảy mạnh, trẻ con xuống sông bơi nguy hiểm, mình có xuống bơi đâu. Ở đây đẹp mà, núi đẹp, cây đẹp, cảnh đẹp, lại mát. Với lại ở đây có cá, hôm qua chị câu ở đây. Em xem kìa, bên kia có người.”
Úc Tùng Xuyên nhìn theo, đúng thật. Tới gần hồ, nhiệt độ giảm hẳn, mát rượi.
Dưới gốc cây lớn nhất đã có người: một cặp vợ chồng trẻ. Chàng trai ngồi trên ghế nhỏ bên hồ câu cá, người phụ nữ xinh đẹp bụng hơi nhô ngồi trên tấm trải hoa nhí gặm táo, bên cạnh bày lặt vặt đủ thứ đồ ăn.
Úc Tùng Xuyên cố không nhìn mấy thứ bánh kẹo, bánh xoắn, bánh đậu xanh, táo đỏ, táo tươi.
Chết tiệt, sao thị lực tốt thế, nhìn rõ mồn một luôn á trời.
Úc Giai Giai cũng khó khăn dời mắt. Cô thèm trái cây rồi, sao hệ thống không thưởng trái cây cho cô.
Hai người rất ăn ý chọn cây liễu xa hơn một chút. Bên đó có bóng mát. Úc Giai Giai lấy móc câu và dây câu từ túi vải, buộc chặt đầu dây còn lại vào cây gậy.
Cây gậy này nhặt dọc đường, vừa dài vừa thẳng, một đầu còn chẻ nhánh, rất hợp làm cần câu.
Úc Tùng Xuyên nhanh chóng lấy một đoạn trùn móc vào lưỡi câu. Úc Giai Giai chỉnh lại một chút, khi cầm lưỡi câu thì tranh thủ bôi thêm mồi vạn năng, mong được cú mở hàng.
Úc Tùng Xuyên xách thùng gỗ, múc đầy nước, chờ cá cắn câu.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc