Hệ Thống Cưỡng Chế Cao Trào

Chương 5

Trước Sau

break

Cậu đưa tay, thô bạo giật phăng đai lưng áo gió của Hứa Nhu Nhu.

Chiếc áo gió nháy mắt tuột xuống, để lộ ra cảnh tượng bên trong.

Hơi thở của Triệu Liệt đình trệ một giây, ngay sau đó trở nên nặng nề như trâu thở.

Bên trong lớp áo gió của Hứa Nhu Nhu chẳng còn gì che đậy, chỉ còn lại sự ẩm ướt minh chứng cho ham muốn mãnh liệt đang giày vò cô.

Triệu Liệt yết hầu chuyển động, buông một câu chửi thề: "Bình thường giả vờ đoan trang, hóa ra lại nhiệt tình thế này sao?"

"Cầu xin cậu..." Hứa Nhu Nhu xấu hổ muốn chết, nhưng sự trống rỗng trong cơ thể khiến cô vô thức nép vào người cậu: "Nhanh lên... Chị không chịu nổi nữa..."

"Gấp thế sao? Vậy ông đây thành toàn cho chị."

Triệu Liệt là kẻ thuộc phái hành động, lại đang tuổi khí huyết phương cương. Mỡ dâng miệng mèo, chẳng có lý do gì lại từ chối. Cậu trực tiếp bế bổng cô lên bằng một tay, ném xuống chiếc ghế sofa rộng lớn ở phòng khách.

Không cần bất kỳ màn dạo đầu nào, bởi tình trạng hiện tại của Hứa Nhu Nhu đã là lời mời gọi nhiệt liệt nhất.

Triệu Liệt không chút do dự, trút bỏ xiêm y, để lộ ra sức vóc đàn ông cường tráng khiến Hứa Nhu Nhu hoảng hốt. Sự chênh lệch quá lớn so với người chồng ở nhà khiến cô theo bản năng muốn lùi lại.

"Giờ mới biết sợ à? Muộn rồi!"

Triệu Liệt giữ chặt lấy cô, bắt đầu cuộc xâm chiếm đầy mạnh mẽ.

"A!!"

Tiếng hét của Hứa Nhu Nhu vừa bật ra đã lập tức bị nụ hôn cuồng nhiệt của Triệu Liệt nuốt trọn.

[Hệ thống phán định: Kết hợp thành công. Độ tương thích: Hoàn hảo. Dự đoán độ thỏa mãn: SSS.]

Cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến da đầu Hứa Nhu Nhu tê dại. Không giống sự rụt rè, cẩn trọng của Ôn Lương, Triệu Liệt như một con dã thú, mang đến những đợt sóng gió dữ dội.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và những âm thanh va chạm của da thịt. Hứa Nhu Nhu cảm thấy mình như con thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão tố mà Triệu Liệt tạo ra. Những nơi sâu kín nhất mà cô chưa từng cảm nhận được, giờ đây liên tục bị sức mạnh của cậu đánh thức.

Chua xót, căng trào, tê dại và sung sướиɠ. kɧoáı ©ảʍ như dòng điện tích tụ, không cho cô một giây phút nào để thở dốc.

"Giả vờ cái gì? Tôi thấy chị thích lắm mà!" Triệu Liệt nhìn biểu cảm mê loạn của người phụ nữ dưới thân, cảm giác chinh phục được thỏa mãn tột cùng. Câu đột ngột tăng tốc, tạo ra nhịp điệu dồn dập như mưa rào.

"A! Triệu Liệt... Cầu xin cậu... Chậm một chút..."

Hứa Nhu Nhu cảm giác trong người đang tích tụ một cơn bão lớn, vừa hoảng sợ lại vừa mong chờ sự giải thoát.

[Hệ thống nhắc nhở: Điểm mẫn cảm đang chịu lực liên tục, tiến độ tích lũy: 80%... 90%...]

"Gọi chồng đi!" Triệu Liệt đột nhiên vỗ nhẹ vào người cô, trêu chọc:"Có phải mạnh hơn chồng chị không?"

"Phải... Cậu... Cậu nói đúng..." Hứa Nhu Nhu đã chìm trong mê loạn, lí trí hoàn toàn bị bản năng đánh gục.

Sự thừa nhận của cô càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ Triệu Liệt. Cậu gầm nhẹ, dồn toàn bộ sức lực cho những cú va chạm cuối cùng đầy uy lực.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc