Hứa Nhu Nhu vô thức nuốt nước miếng cái "ực".
Triệu Liệt đang định đi vứt rác, nhìn thấy cô hàng xóm nhân thê ngày thường luôn giữ kẽ, đeo kính vẻ mặt nghiêm túc, lúc này lại đang quấn độc một chiếc áo gió, dựa vào tường, mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng nhìn chằm chằm vào... đũng quần mình?
"Này," Triệu Liệt nhíu mày, giọng nói mang theo chút từ tính và thô lỗ của chàng trai mới qua tuổi vỡ giọng: "Nhìn cái gì mà nhìn? Sang mượn nước tương à?"
Hứa Nhu Nhu muốn nói chuyện, muốn giải thích, nhưng bản năng cơ thể lại nhanh hơn não bộ.
[Đếm ngược trừng phạt: Còn lại 5 phút.]
Chân Hứa Nhu Nhu mềm nhũn, cả người không tự chủ được mà lảo đảo về phía trước, vừa vặn quỳ sụp xuống ngay trước mặt Triệu Liệt, mặt đối diện ngay với đũng quần bóng rổ rộng thùng thình đang phồng lên một cục kia.
Một mùi hương hormone nam tính nồng đậm ập vào mặt.
Xong đời rồi. Trong đầu Hứa Nhu Nhu chỉ còn lại hai chữ này.
Triệu Liệt cúi đầu nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình.
Nếu là bình thường, cậu chẳng hề hứng thú với kiểu thiếu phụ đeo kính, nghiêm túc bảo thủ như Hứa Nhu Nhu, dù dáng người nhìn từ phía sau cũng khá được. Nhưng hôm nay thì khác, mùi hương trên người cô ta quá đỗi gợi tình.
Không phải mùi nước hoa, mà là mùi của trái đào chín mọng bị bóp nát trào ra nước ngọt, hòa quyện với mùi tanh ngọt của hormone giống cái sau khi lên men. Mùi hương này như có móc câu, xộc thẳng vào mũi Triệu Liệt, câu dẫn khiến ngọn lửa xao động trong người cậu – kẻ vừa chơi bóng xong nháy mắt dồn hết xuống nửa thân dưới.
"Này, nói chuyện với chị đấy, câm à?"
Triệu Liệt có chút mất kiên nhẫn, nhưng cơ thể lại rất thành thật, cậu không hề lùi lại bước nào.
Lúc này lý trí của Hứa Nhu Nhu đã đứt phựt. Cách lớp quần bóng rổ mỏng manh, cô cảm nhận rõ ràng thứ đồ vật kia đang nhanh chóng sung huyết, bành trướng, tỏa ra nhiệt lượng kinh người.
[Hệ thống nhắc nhở: Còn 3 phút nữa hình phạt sẽ thăng cấp. Nếu không nhanh chóng kết hợp, sẽ mở khóa chế độ "Mất kiểm soát thanh quản", ký chủ sẽ bắt đầu lớn tiếng rêи ɾỉ cầu hoan.]
"Đừng... Đừng ở chỗ này..." Hứa Nhu Nhu mếu máo, giọng nói mềm nhũn như có thể vắt ra nước.
"Đệch." Triệu Liệt chửi thầm một tiếng. Cậu cũng nghe thấy tiếng thang máy đang chạy, nếu để hàng xóm nhìn thấy cô vợ nhà bên quỳ trước đũng quần cậu thế này thì coi như xong phim.
Bàn tay to lớn của cậu vươn ra, tóm lấy gáy áo gió của Hứa Nhu Nhu như xách gà con, kéo tuột cô vào trong căn phòng chưa đóng cửa của mình.
"Rầm" một tiếng, cửa chống trộm đóng sầm lại.
Hứa Nhu Nhu còn chưa đứng vững đã bị Triệu Liệt đẩy mạnh vào tủ giày ở lối vào.
"Đêm hôm khuya khoắt không mặc nội y, quấn mỗi cái áo gió sang gõ cửa trai tân." Triệu Liệt từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt trở nên cực kỳ xâm lược, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa, "Chị Hứa, chồng chị không thỏa mãn được chị à?"