Hơn 8 giờ sáng, Bạch Thời Quy đang ở vườn sau luyện công.
Bộ đạo bào trắng muốt càng làm tôn lên vóc dáng thon dài, rắn rỏi; mái tóc đen nhánh dài ngang thắt lưng khẽ đung đưa theo từng động tác. Món trang sức bằng bạc hình dơi trên đầu lấp lánh, phản chiếu ánh mặt trời thành những sắc màu rực rỡ.
Luyện được nửa giờ, dì Trương đi tới báo bữa sáng đã chuẩn bị xong, Bạch Thời Quy lúc này mới dừng tay cùng dì vào nhà.
Trên bàn ăn bày sẵn bánh mì kẹp trứng và sữa tươi, riêng phần của Bạch Thời Quy là sữa đậu nành và bánh bao. Cậu vốn không quen ăn đồ Tây, bữa sáng chỉ thích những món làm từ bột mì như bánh bao, màn thầu. Tống Uyển Thanh đã đặc biệt dặn dò dì Trương, cơm nước trong nhà nhất định phải chuẩn bị đồ Hoa truyền thống.
Bạch Thời Quy cắn một ngụm, chiếc bánh bao to bằng bàn tay với lớp vỏ mỏng nhân dày đã mất đi hơn phân nửa. Phần nhân thịt băm nạc mỡ đậm đà quyện cùng nước súp bên trong khiến người ta không khỏi thèm thuồng.
Bạch Bỉnh Văn cầm ly thủy tinh lên, nhìn con thứ: "Con ở nhà chơi thế cũng đủ lâu rồi, từ ngày mai bắt đầu theo ba tới công ty học việc đi."
Bạch Dư Thần đang ngậm thức ăn trong miệng, vừa nhai vừa lắc đầu quầy quậy, mãi đến khi nuốt xuống mới mở miệng: "Con không đi đâu, con chẳng muốn đi làm ở công ty chút nào, con không phải là cái loại vật liệu đó."
"Không phải cũng phải học. Anh cả con đã có sự nghiệp riêng, nhà này chẳng phải chỉ còn mỗi con có thể kế thừa công ty của ba sao?"
"Thế chẳng phải còn có em út sao? Ba để em ấy học đi, em ấy thông minh thế chắc chắn học nhanh hơn con nhiều."
Bạch Bỉnh Văn cười nhạo một tiếng: "Thời Quy có cả một thân bản lĩnh như thế, con nghĩ nó sẽ cam tâm ngồi yên trong văn phòng sao?"
Bạch Thời Quy cũng lắc đầu như trống bỏi: "Con không cam tâm đâu, chí hướng của con là biển sao trời mênh mông cơ."
Bạch Dư Thần định phản bác thêm vài câu thì bị Tống Uyển Thanh ngắt lời: "Cứ đi học thử một thời gian đi cũng có mất gì đâu. Cùng lắm thì sau vài tháng, nếu con vẫn không có tâm trí quản lý công ty thì ba mẹ không ép nữa."
Bạch Dư Thần bấy giờ mới miễn cưỡng gật đầu: "Được rồi, nhưng nói trước nhé, con chỉ học ba tháng thôi. Sau ba tháng nếu con vẫn không thích thì mọi người đừng nhắc chuyện kế thừa nữa."
"Không được." Bạch Bỉnh Văn nhíu mày: "Ba tháng ngắn quá, ít nhất phải nửa năm."
"Nửa năm thì cũng quá lâu..."
"Vậy thì một năm."
"Không không không! Nửa năm thì nửa năm!"
Bạch Thời Quy đặt nửa ly sữa đậu nành còn lại lên bàn, âm thầm thi pháp mở Thiên Nhãn quan sát tướng mạo của Bạch Dư Thần.
Đây là mệnh cách đại phú đại quý, tài vận hanh thông, sự nghiệp trôi chảy. Thế nhưng cả đời này Bạch Dư Thần sẽ phải trải qua hai đại kiếp nạn. Vượt qua được thì cả đời bình an, không vượt qua được thì sự nghiệp sụp đổ, tài vận hao tổn, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi.
Bạch Dư Thần thấy em trai cứ nhìn mình chằm chằm thì vốn đã lo lắng, lại thấy cậu còn làm bộ "không xong rồi" mà hít ngược một hơi khí lạnh, khiến anh sợ tới mức suýt sặc sữa.
"Cậu út, em nhìn ra cái gì thì nói thẳng đi, làm thế này đáng sợ quá."
"Không có gì đâu nhị ca, hiện tại anh không gặp vấn đề gì cả. Nhưng anh hãy cẩn thận với những người bạn bên cạnh, nhất là những kẻ cực kỳ hiểu rõ về anh ấy."
"Được, không thành vấn đề."
Ăn sáng xong, Bạch Bỉnh Văn ngồi trên sofa xem báo, hôm nay công ty không có việc gì nên ông chọn làm việc tại nhà. Tống Uyển Thanh thì đang xem một bộ phim truyền hình đang ăn khách.
Bạch Dư Thần lôi kéo Bạch Thời Quy hỏi đủ thứ trên trời dưới đất, ví dụ như em có nhìn thấy quỷ không? Em vẽ được bao nhiêu loại bùa? Có loại nào khiến người chết sống lại không?
Bạch Thời Quy cười bảo: "Chuyện cải tử hoàn sinh là nghịch thiên, không ai làm được đâu. Nhưng nếu anh muốn, em có thể cho anh trải nghiệm cảm giác cái chết là như thế nào, muốn thử không?"
Bạch Dư Thần xua tay liên tục: "Thôi thôi! Có những thứ không trải nghiệm là tốt nhất."
Đúng lúc này, quản gia bước vào báo: "Thưa lão gia, phu nhân, đại thiếu gia đã về rồi ạ."
Mọi người nghe vậy, không hẹn mà cùng nhìn về phía lối vào. Người đàn ông diện bộ tây trang màu đen cắt may vừa vặn, đôi chân dài bao phủ trong ống quần tây, mái tóc chải chuốt tỉ mỉ theo kiểu ba bảy, ánh mắt lạnh lùng cùng ngũ quan sắc sảo, sâu hoắm.
Đi bên cạnh anh là một người phụ nữ, dáng vẻ thân mật kéo tay anh. Cô mặc một chiếc váy hai dây dáng dài màu trắng, mái tóc dài nhuộm vàng, chân đi đôi cao gót quai mảnh, toát lên vẻ diễm lệ và trương dương.
Tống Uyển Thanh vui vẻ tiến lên đón: "Dận Quyết về rồi đấy à! Đi đường xa chắc mệt lắm con nhỉ? Mau ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi. Dì Trương, mau đi pha trà rồi chuẩn bị thêm ít trái cây."
Người phụ nữ lễ phép chào hỏi: "Chào chú, chào dì ạ. Con tên Lâm Lộ, là bạn gái của anh Dận Quyết."
Tống Uyển Thanh cảm thấy cô gái này trông cũng khá ổn, môi hồng răng trắng, giọng nói lại ngọt ngào.
Bạch Thời Quy vừa nãy mới ghé qua phòng một lát, lúc đi xuống thì phòng khách đã có thêm hai người. Người nam chắc chắn là anh cả của cậu, còn người nữ... chắc là bạn gái anh cả rồi. Cô bạn gái này xem chừng chẳng phải hạng vừa đâu.
Bạch Thời Quy đi xuống lầu: "Anh cả về rồi ạ."
Bạch Dận Quyết nghe tiếng liền nhìn sang. Thiếu niên với mái tóc dài ngang hông nhưng không hề lộ một chút vẻ nữ tính, bộ đạo bào trắng trên người lại càng khiến cậu mang khí chất của một vị đại sư tiên phong đạo cốt.
Bạch Dận Quyết nhận ra đây là đứa em út bị đưa lên đạo quán dưỡng bệnh mấy năm nay, vừa mới về nhà cách đây vài ngày, liền gật đầu chào lại: "Ừ, anh đây."
Bạch Thời Quy ngồi xuống cạnh Bạch Dư Thần, vị trí này giúp cậu quan sát cô bạn gái của anh cả tốt hơn.
"Vị này là bạn gái anh cả ạ? Chị xưng hô thế nào?"
"Lâm Lộ."
Bạch Thời Quy tỏ vẻ hiểu rõ: "Tên hay đấy ạ. Chị và anh cả em quen nhau thế nào vậy?"
Lâm Lộ khẽ cười đáp: "Bọn chị quen nhau lâu rồi, lâu đến mức chị cũng chẳng nhớ rõ quen thế nào nữa."
Bạch Dận Quyết tiếp lời: "Cô ấy trước đây là trợ lý của anh."
Bạch Thời Quy ồ lên một tiếng đầy ẩn ý: "Nga ~ thì ra là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nhỉ. Vậy tình cảm hai người chắc hẳn sâu đậm lắm, ai nấy đều rất hiểu rõ đối phương."
Trên mặt Lâm Lộ lộ ra vẻ hạnh phúc: "Chị cũng không ngờ mình và anh Dận Quyết lại có thể phát triển thành người yêu. Được anh ấy tỏ tình là điều mà trước đây chị có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới."
Bạch Thời Quy cười mà không nói, ánh mắt cứ thế nhìn chằm chằm Lâm Lộ. Người phụ nữ này, trong miệng chẳng có lấy một câu thật lòng.
Trong đường nhân duyên của Bạch Dận Quyết xuất hiện một sợi chỉ đen, sợi chỉ đó nối liền với Lâm Lộ bên cạnh. Hơn nữa, ấn đường của anh cả đã đen kịt, đây chính là dấu hiệu của một đại tai họa sắp giáng xuống.
Bạch Thời Quy im lặng một hồi rồi mới hỏi: "Trước khi quen anh em, Lâm tiểu thư đã trải qua mấy mối tình rồi?"
Lâm Lộ giơ tay vén tóc ra sau tai: "Chị vẫn luôn bận rộn công việc, anh Dận Quyết chính là mối tình đầu của chị đấy."
"Vậy sao? Thế thì hai người có duyên thật, chị cũng là mối tình đầu của anh em."
Bạch Dận Quyết nhẹ nhàng ho khẽ hai tiếng: "Thôi, bàn chuyện khác đi."
Bạch Thời Quy gật đầu. Người khác không thấy chứ cậu thì nhìn rõ mồn một: trên hai bả vai trái phải của Lâm Lộ đang có hai linh hồn trẻ con nằm bò trên đó. Một đứa tầm một hai tuổi, đứa còn lại vẫn là hình hài thai nhi, cỡ sáu bảy tháng.
Lâm Lộ đưa tay xoa xoa bả vai phải, Bạch Thời Quy liền hỏi: "Lâm tiểu thư gần đây có phải thường xuyên đau nhức vai, cảm giác như có vật gì nặng trĩu đè lên không?"
Lâm Lộ ngạc nhiên gật đầu: "Đúng thế thật, chị đi bệnh viện kiểm tra mà bác sĩ cũng bảo không sao, chị cứ ngỡ do công việc quá áp lực thôi."
Bạch Thời Quy nâng chén trà nhấp một ngụm nhỏ: "Có những thứ bác sĩ không kiểm tra ra được đâu. Chỉ cần bản thân sống quang minh lỗi lạc là được."
Nụ cười trên mặt Lâm Lộ thoáng chốc cứng đờ: "Lời này của cậu là có ý gì?"
Bạch Thời Quy bình thản đặt chén trà xuống: "Chỉ là em cảm thán chút thôi, dù sao đời người cũng vô thường mà."
Lâm Lộ lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng Bạch Dận Quyết lại cảm nhận được lời nói của em út có ẩn ý sâu xa, vì lão nhị đã sớm nói với anh rằng đứa em này vốn không giống người thường.