Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 5: Hắn Cũng Là Trừng Phạt Đúng Tội

Trước Sau

break

Hai người quay trở lại phòng nghỉ, vừa vặn lúc này Bạch Bỉnh Văn và Lương Vệ Minh cũng vừa bàn xong công chuyện.

Lương Vệ Minh đã đến lúc phải đi, hắn chào tạm biệt Bạch Bỉnh Văn vài câu xã giao rồi rời khỏi công ty. Đợi bóng dáng hắn vừa khuất, Bạch Thời Quy liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi: "Ba à, Trương Lý và Vương Kiến Cường là ai? Ba có ảnh của họ không?"

Bạch Bỉnh Văn giải thích: "Họ cũng là chỗ quen biết với ba, công ty của họ đều có quan hệ hợp tác làm ăn với bên mình. Ba có ảnh chụp chung đây, để ba tìm xem."

Bạch Bỉnh Văn lôi điện thoại ra, tìm được một tấm hình chụp chung sáu người, trong đó có cả ông và Lương Vệ Minh. Ông chỉ vào hai người phía bên phải: "Hai người này chính là Trương Lý và Vương Kiến Cường."

Bạch Thời Quy lại chỉ vào hai người phía bên trái, hỏi: "Có phải hai người này đã chết rồi không ạ?"

Bạch Bỉnh Văn gật đầu: "Đúng vậy, hai tháng trước họ đều qua đời, mà trùng hợp đều là do tai nạn xe cộ. Tuy rất đáng tiếc, nhưng tai bay vạ gió thì chẳng ai tránh được."

Bạch Thời Quy lạnh lùng cười một tiếng: "Tai bay vạ gió sao? Cả hai người đều chết vì tai nạn xe, mọi người không nghĩ tới là có kẻ đang giở trò ma quỷ sao?"

Bạch Dư Thần bừng tỉnh đại ngộ: "Chẳng lẽ là thuật đổi mệnh mà em vừa nói lúc nãy?"

Bạch Thời Quy gật đầu chắc nịch: "Con đi ra ngoài giải quyết một số việc đã. Ba, anh hai, lát nữa hai người cứ về nhà trước, con sẽ tự về sau."

Dứt lời, Bạch Thời Quy niệm quyết rồi biến mất ngay tại chỗ. Bạch Bỉnh Văn vội hỏi xem có chuyện gì, Bạch Dư Thần bèn đem những lời em trai vừa nói kể lại đầu đuôi cho ông nghe.

Bạch Bỉnh Văn nghe xong mà rùng mình kinh hãi: "Đổi mệnh? Không ngờ trên đời lại có thứ tà môn đến thế. Nếu không phải Thời Quy phát hiện sớm, e là cái mạng này của ta cũng chẳng còn."

Bạch Dư Thần vẫn còn sợ hãi: "Ba à, hay là ba mau mau cắt đứt quan hệ với Lương Vệ Minh đi."

Bạch Bỉnh Văn thở dài: "Chúng ta đã hợp tác với nhau mười năm nay rồi, đâu phải nói dứt là dứt ngay được."

"Vậy thì cứ từ từ thôi ạ. Chẳng biết em út đi ra ngoài làm gì nữa."

Sau khi rời khỏi công ty, Bạch Thời Quy nương theo Truy Tung Phù đã hạ trên người Lương Vệ Minh mà tìm được vị trí hiện tại của hắn. Cậu vẽ một đạo Ẩn Thân Phù, che giấu hình thể rồi thản nhiên bước vào trong nhà.

Lương Vệ Minh đến nay vẫn chưa lập gia đình, sống một mình trong căn nhà khá rộng. Tuy đèn đuốc trong phòng sáng trưng, nhưng Bạch Thời Quy vẫn nhìn thấy tầng hắc khí mà người thường không thể thấy được.

Cậu bám theo Lương Vệ Minh vào một gian phòng, bên trong đặt một chiếc bàn gỗ, trên bàn cung phụng một pho tượng Phật không rõ tên tuổi, phía trước bày lư hương và đồ cúng tế. Lương Vệ Minh thắp ba nén hương, xá trước tượng Phật ba xá rồi cắm hương vào lư. Sau đó, hắn cầm con dao gọt hoa quả trên bàn, rạch đầu ngón tay để máu nhỏ lên đầu tượng Phật.

Vài giọt máu vừa chạm vào tượng Phật ngay lập tức bị hấp thụ với tốc độ mắt thường cũng thấy được, không để lại chút dấu vết nào.

Bạch Thời Quy khẽ chấn kinh: "Dùng tinh huyết của chính mình để nuôi dưỡng Quỷ Phật, người này đúng là muốn tiền hơn muốn mạng. Con Quỷ Phật này mà dưỡng thêm một thời gian nữa, linh hồn bên trong sẽ kết thành hình, lúc đó kẻ đầu tiên nó giết chính là chủ nhân của mình."

"Nhưng đối với Lương Vệ Minh mà nói thì cũng coi như là ác giả ác báo. Nếu hắn đã sắp gặp báo ứng, mình cũng chẳng buồn phí sức ra tay làm gì."

Chờ Lương Vệ Minh bái xong tượng Phật đi ra ngoài, Bạch Thời Quy mới hiện thân tại chỗ, cậu thi pháp niệm quyết, túm linh hồn đang ký sinh trong tượng Phật ra ngoài.

Bạch Thời Quy khẽ híp mắt, con quỷ trước mặt này lúc sinh thời vốn là một tội phạm giết người, sau khi chết linh hồn không bị quỷ sai dẫn đi mà lẩn trốn ở nhân gian, dựa vào việc hút tinh huyết người sống để tăng cường năng lực. Trước Lương Vệ Minh, hồn ma này đã hại chết ba người khác. Đương nhiên, nếu ba người kia hành sự đoan chính thì đã chẳng bị nó hại chết. Cho nên, cái chết của họ cũng có thể coi là quả báo.

Hồn ma thấy mình bị tóm ra, lại nhìn thấy đối phương chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, nó gầm rống rồi lao thẳng về phía Bạch Thời Quy, muốn xé xác nuốt chửng cậu.

Bạch Thời Quy đứng yên bất động, chờ hồn ma lao đến sát nút, cậu bỗng mở bừng đôi mắt, một tay kẹp lá bùa vàng dán chặt lên trán nó. Ngay sau đó, cậu niệm một đoạn chú ngữ, giữa ánh mắt không thể tin nổi của hồn ma, một luồng kim quang đánh thẳng vào cơ thể hư vô của nó.

Khóe môi Bạch Thời Quy khẽ nhếch lên, chỉ một chiêu đã đánh cho hồn ma hồn phi phách tán.

"Một con quỷ lâu la mà cũng dám gào thét với ta. Vấn đề chính đã giải quyết xong, khí vận của ba cũng đã tìm lại được. Lương Vệ Minh sẽ phải chịu phản phệ, cái thứ Đổi Mệnh Phù này vốn chẳng tốt lành gì, dùng nó thì phải gánh chịu hậu quả gấp mười lần."

Bạch Thời Quy phất nhẹ tay, khiến phù chú trên lá bùa mất đi hiệu lực vốn có. Khi Đổi Mệnh Phù vô tác dụng, kẻ sử dụng nó sẽ bị phản phệ nặng nề. Cậu dán lá bùa đã mất linh nghiệm vào dưới gầm bàn gỗ ở vị trí khuất tầm mắt.

Làm xong mọi việc, Bạch Thời Quy không nán lại mà lập tức thi pháp rời đi, trở về thẳng Bạch gia.

Nhìn thấy người đột ngột xuất hiện giữa phòng khách, Bạch Bỉnh Văn và Bạch Dư Thần đã bắt đầu quen dần, Tống Uyển Thanh có hơi giật mình một chút nhưng cũng nhanh chóng thích nghi.

Bạch Dư Thần hỏi: "Giải quyết xong rồi chứ em?"

Bạch Thời Quy gật đầu: "Xong rồi ạ, Lương Vệ Minh sẽ bị phản phệ. Hắn đã hại chết hai mạng người, một khi bị phản phệ, trăm phần trăm là không sống nổi."

Bạch Bỉnh Văn hừ lạnh: "Đều là hắn tự làm tự chịu. Vậy còn Trương tổng và Vương tổng, hai người họ cũng an toàn rồi chứ?"

Bạch Thời Quy "ừm" một tiếng: "Đổi Mệnh Phù mất linh, Lương Vệ Minh không thể tráo đổi thọ mệnh và khí vận của mọi người nữa. Ngày mai ba cứ hẹn gặp hai chú ấy, con sẽ giúp họ truy hồi lại mệnh cách đã bị đánh tráo."

"Được."

Tống Uyển Thanh gọi người hầu bưng lên vài món ăn vặt: "Dì Trương mới làm chút thịt chiên với khoai tây chiên đây, con ăn lót dạ đi một lát nữa rồi vào bữa chính."

Mắt Bạch Thời Quy sáng rực lên, cậu bưng bát ăn một cách đầy thỏa mãn. Những miếng thịt và khoai tây được chiên ngoài giòn trong mềm, phủ thêm một lớp bột ớt cay nồng cùng ít vừng trắng, mỗi miếng ăn đều là một sự tận hưởng tuyệt vời cho vị giác.

Tống Uyển Thanh mỉm cười xoa đầu con trai: "Ăn từ từ thôi con, một lát còn ăn cơm nữa, giờ ăn no quá tí nữa lại mất ngon."

Bạch Thời Quy lắc đầu: "Không sao đâu ạ, sức ăn của con tốt lắm."

Bạch Dư Thần sực nhớ ra điều gì đó, liền nói: "Đúng rồi ba, hôm nay con có trò chuyện với anh cả vài câu, anh ấy bảo ngày mai là có thể về rồi, còn dắt theo cả bạn gái về ra mắt ba mẹ nữa."

Nghe đến đây, Tống Uyển Thanh vui mừng ra mặt: "Thế thì tốt quá! Mẹ còn chưa biết bạn gái của Dận Quyết trông thế nào, cuối cùng cũng được gặp một lần."

Bạch Thời Quy ngẩng đầu nhìn Bạch Bỉnh Văn rồi lại nhìn mẹ, miệng không ngừng nhai. Sau khi nuốt sạch thức ăn, cậu mới mở lời: "Mọi người có ảnh của anh cả không? Cho con xem với."

"Có chứ." Tống Uyển Thanh lôi điện thoại ra, tìm thấy một tấm ảnh chụp Bạch Dận Quyết lúc cả nhà đi du lịch năm ngoái.

Bạch Thời Quy nhận lấy điện thoại quan sát kỹ lưỡng, càng xem chân mày cậu càng nhíu chặt lại.

Tống Uyển Thanh thấy vậy thì lo lắng: "Thời Quy, có... có vấn đề gì sao con?"

Bạch Thời Quy trầm ngâm: "Trong ảnh, trên người anh cả có một tầng hắc khí rất nhạt, đường nhân duyên cũng xuất hiện những sợi chỉ đen bất thường. Anh cả sắp gặp một kiếp nạn, mà lại là kiếp nạn không hề nhỏ, nếu xử lý không khéo sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Cụ thể thế nào thì phải đợi ngày mai gặp mặt trực tiếp mới biết rõ được."

Bạch Dư Thần xoa cằm suy ngẫm: "Nhân duyên có vấn đề sao? Chẳng lẽ cô bạn gái của anh cả có chuyện gì?"

"Cứ chờ ngày mai gặp người là rõ thôi ạ."

"Thôi không bàn chuyện này nữa, Thời Quy, Tiểu Thần, hai đứa mau đi rửa tay rồi chuẩn bị vào ăn cơm."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương