Hào Môn Tiểu Thiếu Gia Lại Là Huyền Thuật Đệ Nhất

Chương 2: Đoạt Vận Phù

Trước Sau

break

Bạch Thời Quy cắn chiếc đũa, thử dò hỏi: "Ba à, gần đây có phải vận khí của ba không được tốt lắm không?"

Bạch Bỉnh Văn thở dài một tiếng: "Cái vận khí này phải gọi là cực kỳ kém mới đúng. Công ty liên tục xảy ra chuyện, cũng may toàn là vấn đề nhỏ nên đã giải quyết xong. Nhưng thời gian này ba thực sự đen đủi thấu trời, mấy ngày trước trên đường về nhà suýt chút nữa bị chậu hoa rơi trúng đầu, hôm qua lái xe lại suýt gặp tai nạn."

Nói đến đây, Bạch Bỉnh Văn vẫn còn sợ hãi mà lắc đầu.

Bạch Thời Quy cẩn thận quan sát tướng mạo của Bạch Bỉnh Văn. Đây là tướng người đại phú đại quý, vốn mang mệnh cách cả đời xuôi chèo mát mái, vậy mà hiện giờ lại đầy vẻ suy sụp, nhìn qua là biết ngay bị kẻ khác hãm hại.

Bạch Thời Quy hỏi: "Ba, gần đây ba có nhận món quà nào hay gặp gỡ ai đặc biệt không?"

Bạch Bỉnh Văn suy nghĩ một lát rồi nói: "Một tháng trước, chú Lương của con có tặng cho ba một cây phát tài, cây đó ba đang để ở công ty."

"Chú Lương là ai ạ?"

Bạch Dư Thần giải thích: "Chú Lương là đối tác làm ăn lâu năm của ba, tên là Lương Vệ Minh. Quan hệ giữa ba và chú ấy trước giờ vẫn luôn rất tốt."

Bạch Thời Quy bấm tay tính toán, khẽ cười thầm: "Lương Vệ Minh... Xem ra vấn đề nằm ở chính người này rồi."

Ngay sau đó, Bạch Thời Quy đề nghị: "Ba, ngày mai con có thể đến công ty xem cây phát tài kia được không?"

"Được chứ, sáng mai con cùng ba qua đó."

Tống Uyển Thanh gắp thêm thức ăn vào bát cho Bạch Thời Quy: "Con vừa mới về, có chuyện gì thì ăn cơm xong rồi nói. Nhìn con gầy thế này, phải ăn nhiều vào."

Bạch Thời Quy thấy cái bát dần dần bị xếp cao như một ngọn núi nhỏ, vội vàng lấy tay che miệng bát lại: "Mẹ ơi, chờ con ăn hết chỗ này rồi mẹ hãy gắp tiếp ạ."

"Được rồi, mau ăn đi, để mẹ múc cho con bát canh cá."

Bạch Dư Thần tò mò hỏi: "Cậu út, mấy năm ở trên núi em thường làm những gì?"

Bạch Thời Quy vừa ăn vừa kể: "Mỗi ngày em đều luyện công, ngồi thiền. Đến mùa thu thì vào rừng hái quả, săn đồ rừng. Nói chung trong bốn mùa em thích nhất là mùa thu, vì có thể cùng các sư huynh sư tỷ lên núi săn thỏ rừng hay gà rừng gì đó."

Tống Uyển Thanh tiếp lời: "Thời Quy, lát nữa mẹ đưa con đi dạo một vòng quanh nhà, con mới về nên chắc còn lạ lẫm lắm."

Bạch Thời Quy gật đầu đồng ý. Năm 6 tuổi cậu đã bị đưa lên đạo quán, từ đó chưa từng xuống núi, ký ức về căn nhà này vẫn chỉ dừng lại ở năm 6 tuổi ấy.

Sau bữa tối, cả ba người cùng dẫn Bạch Thời Quy ra vườn sau tản bộ. Đang giữa tiết hè oi ả, vườn sau nở rộ đủ loại hoa rực rỡ hòa cùng tiếng ve kêu râm ran. Cả nhà đi dọc theo con đường nhỏ lót xi măng, bỗng nhiên Bạch Thời Quy dừng bước, cậu xoay người đi thẳng về phía một gốc cây hòe.

Bạch Thời Quy ngẩng đầu nhìn tán lá xanh mướt xum xuê, một luồng gió thổi qua làm tung bay mái tóc đen dài của cậu. Những sợi tóc phất phơ theo gió, chiếc chuông nhỏ trên món trang sức bằng bạc kêu lên lanh lảnh. Khoác trên mình bộ đạo bào trắng, Bạch Thời Quy lúc này trông thực sự có khí chất tiên phong đạo cốt.

Cậu đánh giá gốc cây hòe từ trên xuống dưới, lại đi vòng quanh một vòng rồi hỏi: "Cây này trồng từ khi nào vậy ạ?"

Bạch Bỉnh Văn đáp: "Trồng chắc cũng được khoảng 4 - 5 năm rồi, là chú Lương tặng đấy. Cây này lớn nhanh thật, giờ đã cao gần 5 mét rồi."

Khóe môi Bạch Thời Quy nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Hút khí vận của người sống thì đương nhiên phải lớn nhanh rồi."

Bạch Dư Thần khẽ nhíu mày: "Ý em là sao?"

Bạch Thời Quy giơ tay chỉ xuống một vị trí dưới gốc cây: "Dưới này có thứ không sạch sẽ, đào lên đi."

Tống Uyển Thanh sai người lấy xẻng tới, Bạch Thời Quy chỉ vào một khoảng đất nhỏ: "Đào chỗ này."

Người hầu dùng xẻng sắt chậm rãi đào tung mảnh đất cậu chỉ, chẳng mấy chốc đã chạm phải một vật cứng.

"Lão gia, dưới này có một cái hộp gỗ ạ."

Người hầu giao hộp gỗ cho Bạch Bỉnh Văn. Ông mở hộp ra, bên trong là một lá bùa màu trắng có quấn những sợi chỉ đỏ xung quanh.

Tống Uyển Thanh lấy lá bùa ra, thắc mắc: "Đây là thứ gì thế? Sao dưới gốc cây lại chôn thứ này?"

Bạch Thời Quy cầm lấy lá bùa, chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay: "Là Đoạt Vận Phù. Những sợi chỉ đỏ quấn bên ngoài là được nhuộm bằng máu của kẻ mượn vận."

Bạch Bỉnh Văn nghi hoặc: "Kẻ mượn vận là sao con?"

"Mọi người xem trên lá bùa này có phải có hai cái sinh thần bát tự không?"

Tống Uyển Thanh nhìn kỹ rồi kinh hô lên: "Có một cái đúng là ngày tháng năm sinh của ba con này! Còn cái kia là của ai?"

Bạch Thời Quy giải thích: "Đoạt Vận Phù cần dùng mực chu sa viết sinh thần bát tự của kẻ mượn vận lên trước, sau đó dùng mực chu sa pha với tóc của người bị mượn vận để viết sinh thần bát tự của họ. Cuối cùng dùng máu của kẻ mượn vận nhuộm đỏ sợi chỉ trắng, quấn quanh lá bùa rồi đem đi chôn. Chỉ cần không bị phát hiện, lá bùa này sẽ liên tục hấp thụ vận may của người bị mượn vận để chuyển sang cho kẻ mượn vận kia."

Bạch Bỉnh Văn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng: "Vậy thời gian qua ba liên tiếp gặp tai nạn suýt mất mạng là do lá bùa này hại sao?"

Bạch Thời Quy lắc đầu: "Lá bùa này tác dụng không lớn đến thế, nó chỉ có thể cướp đi những phần khí vận nhỏ nhặt thôi. Ví dụ như hôm nay hụt chuyến xe buýt, hay đang đi đường bằng phẳng tự dưng vấp ngã. Nhưng để lâu ngày, lượng khí vận mà nó cướp đoạt sẽ dần dần lớn hơn."

"Ba à, những thứ gì mà chú Lương kia tặng, ba hãy đem hết ra đây để con kiểm tra một lượt."

Bạch Bỉnh Văn gật đầu lia lịa: "Được, vậy lá bùa này xử lý thế nào con?"

"Đốt đi là xong ạ." Bạch Thời Quy kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, tung nhẹ lên không trung rồi thầm niệm khẩu quyết. Lá bùa giữa chừng bỗng tự bốc cháy, hóa thành tro bụi ngay tức khắc.

Bạch Thời Quy phủi tay: "Xong rồi, lá bùa này chẳng có gì thử thách cả. Nhưng để khiến ba đen đủi đến mức đó, chắc chắn vẫn còn thứ khác lợi hại hơn."

Bạch Dư Thần nhìn đám tro tàn bị một cơn gió lạ thổi tan, tò mò hỏi: "Cậu út, em có biết xem bói không?"

Bạch Thời Quy không hiểu sao nhị ca lại đột nhiên hỏi câu này, nhưng vẫn gật đầu: "Anh muốn xem gì ạ?"

"Vậy em xem cho anh xem khi nào anh mới có bạn gái?"

Bạch Thời Quy nhìn qua tướng mạo của Bạch Dư Thần, lại bấm tay tính toán rồi phán: "Dù sao thì trong 5 năm tới anh đừng có mơ mộng gì, 5 năm này anh gặp toàn là đào hoa thối thôi."

Bạch Dư Thần vẻ mặt sụp đổ: "Đến anh cả còn có bạn gái rồi, dựa vào cái gì mà mỗi mình anh không tìm được chứ?"

Bạch Thời Quy nhướn mày: "Anh cả có bạn gái rồi ạ?"

Bạch Dư Thần gật đầu: "Đúng thế, họ quen nhau nửa năm rồi. Thật không công bằng chút nào! Anh đã 23 tuổi rồi mà đến tay con gái còn chưa được dắt, anh cả thì có bồ rồi, còn anh thì không."

Bạch Thời Quy vỗ vai anh trai an ủi: "Nhị ca đừng vội, 5 năm sau anh sẽ gặp được một người bạn gái tâm đầu ý hợp thôi."

Bạch Dư Thần thở dài: "Thôi được rồi, dù sao cũng ế 23 năm rồi, chờ thêm 5 năm nữa anh cũng chẳng nề hà gì."

Tống Uyển Thanh đứng bên cạnh chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Mới giây trước còn la oai oái đòi có bồ, giây sau đã chấp nhận chờ thêm 5 năm, chẳng biết là cậu con trai này đang gấp hay là không gấp nữa?

Bạch Bỉnh Văn nhớ ra: "Lương Vệ Minh còn tặng ba một bức tượng Phật bằng bạch ngọc nữa, đang để trong thư phòng đấy."

Bạch Thời Quy nói: "Vấn đề chắc chắn nằm ở bức tượng đó, dẫn con đi xem."

Mấy người cùng đi vào thư phòng, vừa vào cửa đã thấy ngay một bức tượng Phật bằng bạch ngọc rộng khoảng hai bàn tay đặt trên bàn sách. Tượng tạc hình Phật Di Lặc, nhìn qua chẳng khác gì những bức tượng bình thường khác.

Bạch Thời Quy nâng tượng lên quan sát kỹ lưỡng. Người khác không thấy vấn đề gì, nhưng trong mắt cậu, bên trong phần trán của bức tượng có một luồng sương mù màu đỏ hội tụ lại, trông như những sợi tơ máu hỗn loạn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương