Thương Đỉnh Sơn – Thiên Tiêu Quan
Trong sân viện, một thiếu niên mặc đạo bào trắng muốt đang mải miết luyện công.
Thiếu niên có mái tóc đen dài nhánh, phía bên trái cài một món trang sức bằng bạc chạm trổ hình dơi tinh xảo. Suối tóc ấy tùy ý xõa tung sau lưng, vài lọn tóc mai rủ nhẹ trước trán. Dẫu để tóc dài ngang thắt lưng nhưng trông cậu không chút vẻ nữ tính, ngược lại đường nét khuôn mặt cực kỳ tinh tế, tuấn mỹ. Làn da cậu trắng trẻo, thanh tú; đôi mắt đào hoa sáng ngời với phần đuôi mắt hơi xếch lên, đồng tử màu trà trong vắt như nước hồ thu. Sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng phớt hồng khẽ mím lại.
Thiếu niên hư không vẽ ra một đạo phù, giữa không trung chợt hiện lên lá bùa vàng rực rỡ. Cậu vung tay đánh đạo phù vào thân cây cổ thụ thô ráp, ngay lập tức, lũ sâu mọt bên trong thân cây lũ lượt bò ra ngoài, rồi bị một đạo châm hỏa phù của cậu thiêu rụi hoàn toàn.
Lúc này, từ trong đạo quán, một lão đạo sĩ tóc hoa râm, tay cầm phất trần bước ra.
— "Tiểu Quy."
— "Sư phụ."
Bạch Thời Quy thu hồi công pháp, tiến lại gần đỡ lão đạo sĩ ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.
Lão đạo sĩ vuốt chòm râu, ôn tồn bảo: "Hôm nay là ngày con về nhà, đồ đạc đã thu xếp xong chưa?"
Bạch Thời Quy gật đầu: "Dạ, con chuẩn bị xong xuôi cả rồi."
"Dưới chân núi không giống như trong đạo quán, mấy thứ bùa chú thuật quyết của con đừng có tùy tiện dùng loạn, nhớ rõ chưa?"
Bạch Thời Quy bất đắc dĩ gật đầu: "Con biết rồi sư phụ ơi, người cứ nhắc đi nhắc lại từ ba ngày trước rồi, người không phiền chứ tai con sắp đóng kén đến nơi rồi đây."
Lão đạo sĩ cười mắng: "Thằng ranh con, con nhìn lại xem con đã phá hỏng bao nhiêu đồ đạc trong cái quán này rồi? Chút vốn liếng của sư phụ đều bị con phá sạch sành sanh. Xuống núi rồi mà còn gây họa thì tính sao?"
"Không có đâu mà, con sẽ không tùy tiện dùng bùa chú nữa."
Lão đạo sĩ thở dài bất lực, lắc đầu cười: "Thôi, đi ăn với sư phụ bữa cơm trưa rồi hãy xuống núi."
"Được ạ."
Bạch Thời Quy trên vai chỉ vỏn vẹn một chiếc túi vải nhỏ. Sau khi chào tạm biệt lão đạo trưởng, cậu đeo túi lên vai, một mình tung tăng nhảy nhót xuống núi.
Đỉnh núi tuy cách chân núi rất xa, nhưng đối với Bạch Thời Quy thì đó cũng chỉ là vấn đề của một lá bùa. Cậu bấm tay niệm chú, vẽ ra một đạo Thuấn Di Phù, gần như trong chớp mắt đã xuống đến chân núi. Đi thêm một đoạn ngắn nữa là đã ra tới đường cái.
Bạch Thời Quy vừa ra đến đường, đang đi dọc ven lộ thì một chiếc xe từ phía sau vượt lên rồi dừng ngay bên cạnh. Người ở ghế lái hạ kính xe xuống: "Cậu út, anh hai tới đón em về nhà đây."
Bạch Thời Quy mở cửa xe ngồi vào: "Không ngờ anh tới nhanh thật đó, nhưng mà sao có mình anh vậy?"
Bạch Dư Thần nhún vai: "Mẹ cứ liên tục hối thúc anh phải qua đón em sớm một chút, sợ em chờ lâu. Anh cả thì đang bận xử lý công việc ở công ty không dứt ra được, ba mẹ thì ở nhà chuẩn bị bất ngờ cho em, nên chỉ có mình anh tới thôi."
Bạch Thời Quy gật đầu, hỏi: "Về đến nhà mất bao lâu nữa anh?"
"Khoảng ba bốn tiếng đấy."
Nghe đến đây, Bạch Thời Quy đột nhiên thấy mệt mỏi, cậu ngáp dài một cái: "Vậy em ngủ một lát, tới nơi thì gọi em."
Bạch Dư Thần gật đầu, thấy em trai đã nhắm mắt nghỉ ngơi liền chuyên tâm lái xe, không nói thêm gì nữa.
Khi về tới biệt thự Bạch gia đã là 7 giờ tối. Bạch Thời Quy tỉnh dậy lúc xe còn cách nhà khoảng mười phút. Nhìn căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng phía trước, đôi mày cậu khẽ nhíu lại, ngay sau đó liền bấm tay tính một quẻ.
Bạch Thời Quy hỏi: "Anh hai, gần đây trong nhà có chuyện gì không suôn sẻ phải không?"
Bạch Dư Thần kinh ngạc: "Sao em biết? Xem ra mấy năm lên núi dưỡng bệnh em cũng không quên quan tâm tình hình gia đình nhỉ."
Bạch Thời Quy rất muốn trợn trắng mắt nhưng đã kịp nhịn lại: "Gần đây nhà mình xảy ra chuyện rồi đúng không? Chuyện của ba?"
Bạch Dư Thần gật đầu: "Công ty dạo này không được thuận lợi cho lắm, nhưng chắc là do đối thủ giở trò tiểu nhân thôi, ba có thể giải quyết ổn thỏa mà."
Bạch Thời Quy cười cười không nói gì. Trò tiểu nhân? Chỉ cần chậm trễ chút nữa thôi là cả công ty sẽ đi tong đấy.
Trong mắt Bạch Thời Quy, bên ngoài căn biệt thự tráng lệ đang bị một tầng khí đen bao phủ, nó đang chậm rãi gặm nhấm lớp kim quang bao quanh nhà. Luồng hắc khí ấy đã hiện rõ hình thái mờ ảo như sương, cứ đà này, nếu hắc khí thực sự hóa hình thì sẽ có phiền phức lớn.
Xe dừng trước biệt thự, cửa lớn được hai người hầu kéo ra hai bên. Phía sân trước bên trái có một hồ nước tròn trồng sen đá, nuôi đủ loại cá chép Cẩm Lý, ở giữa là đài phun nước điêu khắc hình hoa sen. Bạch Thời Quy đảo mắt nhìn quanh một lượt, sân trước không có vấn đề gì, xem ra vấn đề nằm ở bên trong.
Bạch Dư Thần nói: "Ba mẹ đều đang sốt ruột chờ đấy, chúng ta mau vào thôi."
Bạch Thời Quy gật đầu: "Dạ!"
Hai người vừa đẩy cửa bước vào, Bạch Bỉnh Văn và Tống Uyển Thanh đã canh chuẩn thời gian để bắn pháo giấy chúc mừng. Pháo nổ vang, những mảnh giấy màu bay lả tả rơi lên người và mặt đất.
Dàn người hầu đứng cạnh đồng loạt vỗ tay. Tống Uyển Thanh nhìn cậu con trai út giờ đã cao hơn mình cả cái đầu, trong mắt đầy vẻ xót xa: "Cuối cùng cũng về nhà rồi, ở trên núi sống có tốt không con? Sức khỏe thế nào rồi?"
Bạch Thời Quy mỉm cười gật đầu: "Trên núi con sống tốt lắm ạ, sư phụ và các sư huynh đều đặc biệt chăm sóc con."
Bạch Bỉnh Văn quan sát Bạch Thời Quy, thấy cậu hồng hào khỏe mạnh, mắt sáng mày thanh, thoạt nhìn trạng thái cơ thể quả thực rất tốt.
"Sức khỏe tốt là hơn hết thảy, con sống tốt là ba an tâm rồi."
Hồi Bạch Thời Quy còn trong bụng mẹ, vì Tống Uyển Thanh ốm nghén nghiêm trọng, không ăn uống được gì dẫn đến thai nhi bị thiếu dinh dưỡng. Lúc mới sinh, cậu bé tẹo và gầy gò, phải nằm trong lồng kính theo dõi mấy ngày, bác sĩ xác định ổn thỏa mới dám giao cho hai vợ chồng.
Càng lớn, tình trạng ốm yếu của Bạch Thời Quy càng rõ rệt, sốt cao ho hắng là chuyện cơm bữa, đêm đến lại thường xuyên gặp ác mộng quấy khóc.
Năm Bạch Thời Quy lên 6 tuổi, cậu lâm một trận bệnh nặng. Gia đình đã làm đủ mọi xét nghiệm, dùng những loại thuốc đắt đỏ nhất nhưng bệnh tình vẫn không chuyển biến, cơn sốt cứ lặp đi lặp lại khiến cả nhà họ Bạch lo sốt vó.
Giữa lúc nhà họ Bạch đang bế tắc, Bạch Dận Quyết thông qua bạn bè đã tìm được một vị lão đạo sĩ cao tay. Lão đạo sĩ nói, Bạch Thời Quy sinh vào giờ Sửu – canh giờ âm khí nặng nhất, lại thêm việc lúc còn là bào thai không nhận được nhiều dinh dưỡng nên cơ thể tự nhiên suy nhược.
Trẻ nhỏ thể chất yếu, Bạch Thời Quy lại ở bệnh viện – nơi âm khí nặng nề – quá lâu. Sinh vào giờ âm, lại ở nơi âm tính dài ngày đã làm phá vỡ sự cân bằng dương khí trong cơ thể, khiến "những thứ đó" tự nhiên quấn lấy cậu.
Chuyện Bạch Thời Quy bị bóng đè cũng vì lý do này. Lão đạo sĩ bảo với nhà họ Bạch rằng, muốn cậu thuận lợi trưởng thành thì đưa vào đạo quán là lựa chọn tốt nhất. Ông bảo đảm có thể giúp cậu bình an sống đến lúc thành niên, sau đó mọi vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.
Năm đó, dù Tống Uyển Thanh muôn vàn không nỡ nhưng vì con trai, bà vẫn đồng ý để cậu theo lão đạo trưởng lên núi sống trong đạo quán.
Bạch Thời Quy ở đó suốt 12 năm. Đến năm 8 tuổi, cậu được lão đạo trưởng phát hiện có thiên phú cực cao nên đã nhận làm đệ tử, truyền thụ huyền thuật đạo pháp. Cậu trở thành đệ tử nhỏ tuổi nhất của Thiên Tiêu Quan.
Tống Uyển Thanh kéo tay Bạch Thời Quy đến bên bàn ăn: "Không biết khẩu vị của con có thay đổi không, mẹ bảo dì Trương chuẩn bị mấy món con thích ăn lúc nhỏ. Đi đường xa vậy chắc đói rồi, mau ngồi xuống ăn cơm thôi con."
Nhìn những món trên bàn, trong đầu Bạch Thời Quy chỉ hiện lên đúng bốn chữ: "Sơn hào hải vị". Ở trong đạo quán quanh năm suốt tháng chỉ có rau dưa đạm bạc, giờ nhìn bàn thức ăn mỹ vị này quả thực rất thèm.
Bạch Bỉnh Văn thấy mắt con trai sáng rực lên, cười nói: "Chắc là đói lả rồi, mau ăn đi con."
Mọi người bắt đầu động đũa, Bạch Thời Quy hỏi: "Anh cả đâu rồi ạ?"
Bạch Dư Thần đáp: "Anh ấy dạo này bận lắm, chắc vài ngày nữa mới về được."
Bạch Thời Quy gật đầu, vừa ăn món mẹ gắp cho, vừa lặng lẽ quan sát ba người ngồi trên bàn.
Hiện tại, người nguy hiểm nhất chính là Bạch Bỉnh Văn. Ấn đường của ông đã đen kịt, cả người còn bị hắc khí quấn thân. Nếu chậm trễ thêm chút nữa, không chỉ là khí vận mà ngay cả tính mạng cũng chẳng còn!