Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 8 

Trước Sau

break

"455, mày nói xem liệu có cái bẫy giết ngay khi mở cửa nào không? Tao thấy hơi rén nên không dám mở."

[Ký chủ, đừng làm mất mặt trước mặt trẻ con chứ. Hơn nữa, phó bản sẽ không đưa ra một cái bẫy chết người mà hoàn toàn không có chút hy vọng nào đâu.]

"Thôi được."

Cậu vừa đẩy cửa ra, một cảnh tượng ngoài dự đoán hiện ra trước mắt.

Đập vào mắt là ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ chiếc đèn chao da màu xanh lục được đặt trên bàn chiếu xuống. Ánh đèn soi rọi một gương mặt tuấn mỹ, phiêu dật đang nở một nụ cười dịu dàng hiện rõ trên môi .

"Ra là quý ngài 39 và cả cô Bái Đuôi nữa."

Bái Đuôi vừa cảnh giác vừa nghi hoặc hỏi: "Ngụy Nghiên Trì, anh tìm thấy gì ở đây rồi?"

Hóa ra vừa rồi quý ngài 39 dừng lại là vì cảm nhận được có người bên trong. Bái Đuôi nín thở, tập trung cao độ. Trong phó bản, người sống còn khó đối phó hơn cả ma quỷ.

Ngụy Nghiên Trì vẫn ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, tay sắp xếp lại những ghi chú trong một tập tài liệu, giọng điệu ôn hòa:

"Muốn biết manh mối trên tay tôi thì phải dùng manh mối của các người để trao đổi đấy nhé."

Giọng nói của hắn rõ ràng là nhẹ nhàng như gió thoảng mưa bay, nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo vô cớ. Hắn giống như một con cá anglerfish dưới biển sâu, dùng ánh sáng ấm áp để dụ dỗ con mồi, một khi đã tin tưởng thì sẽ bị cắn nuốt đến không còn mảnh xương.

Bái Đuôi nhận ra, trong bóng tối nơi ánh đèn không thể chiếu tới, còn có một người khác nữa.

Xem ra trong phó bản này không chỉ có mình và quý ngài 39 hợp tác với nhau. Tình hình bắt đầu có chút phức tạp rồi.

Bái Đuôi hoàn toàn không tin tưởng Ngụy Nghiên Trì. Gã này nổi tiếng là một kẻ điên trong giới người chơi. Giờ đây, cô thậm chí còn không có ý định bước qua ngưỡng cửa này. Cô nhíu mày nhìn về phía Tạ Đức, lại thấy người đàn ông cao lớn, lạnh lùng ấy cứ thế hiên ngang bước vào phòng dáng vẻ thản nhiên, thoải mái không chút do dự. Mái tóc bạc của cậu khẽ lay động trong không khí, tựa như một dòng suối bạc trên Thiên Sơn.

Thở dài...

Trái ngược hoàn toàn với Bái Đuôi, khi thấy bên trong là một người sống sờ sờ, Tạ Đức thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là trao đổi thông tin thôi mà? Bình thường quá đi chứ.

Ánh mắt Ngụy Nghiên Trì dõi theo từng cử động của người đàn ông, nụ cười nơi khóe miệng cong lên ngày một rõ hơn. Hắn thấy cậu bước từ bóng tối vào vùng sáng ấm áp của chiếc đèn bàn, tao nhã đứng trước bàn làm việc, đôi mắt xanh lục đậm hờ hững nhìn hắn, dường như chẳng hề coi hắn ra gì.

Ngón tay thon dài của Tạ Đức đặt một đóa hoa khô lên bàn.

"Tìm thấy ở ký túc xá công nhân. Hẳn là anh đoán được."

Đó là một đóa hồng đã khô quắt. Một đóa hồng trong ký túc xá công nhân, manh mối này đương nhiên rất có giá trị, biết đâu chân tướng lại nằm trong đó.

Ngụy Nghiên Trì cầm đóa hoa lên ngắm nghía, rồi giữ lời hứa đưa cho cậu một tập tài liệu từ văn phòng - đó là một cuốn sổ sách.

Ngụy Nghiên Trì thong thả nói: "Ông chủ này có hành vi tham ô, còn nợ lương công nhân."

Chỉ có thế thôi à? Hai người nhìn nhau, rõ ràng cả hai đều chưa nói hết những manh mối mình có. Ngụy Nghiên Trì khẽ cười:

"Tìm người hợp tác thì ít nhất cũng phải có chút thành ý chứ, quý ngài 39."

Nụ cười của hắn khiến Tạ Đức nổi da gà.

Thôi được, đúng là hơi xấu hổ thật. Vấn đề là mấy manh mối kia chưa kịp mang ra, không cho chứng cứ cụ thể nói miệng không thì ai tin, nhỡ người ta hiểu lầm thì sao?

Tạ Đức nhíu mày: "Chúng tôi còn tìm thấy mắt kính, áo len và bút bi. Nhưng tôi cho rằng những thứ đó không quan trọng."

Ngụy Nghiên Trì lại lấy ra một tấm ảnh:

"Được thôi, vậy chỗ tôi có một phát hiện quan trọng hơn đây. Nhà xưởng này có sáu người mất tích, và cả sáu người đều có quan hệ không tầm thường với ông chủ: có người là bạn học, có người là hàng xóm,... và có một người còn thân thiết hơn đó là em họ của ông ta."

Nhiệm vụ của họ là giải quyết phiền não cho ông chủ. 455 thì lại nói những người này tự nguyện biến mất. Nếu "biến mất" đồng nghĩa với cái chết, tại sao lại có người tự nguyện đi tìm cái chết?

Phức tạp thật.

Sau khi chia sẻ manh mối với nam chính, Tạ Đức liền xoay người rời đi. Bái Đuôi liếc nhìn vào bóng tối vài lần rồi cũng vội vàng đuổi theo.

Cánh cửa lại đóng lại. Từ trong bóng tối, một người phụ nữ với gương mặt u ám bước ra. Nhạc Hạ Mạt trong tay cầm theo một con dao, hỏi:

"Tại sao cậu lại chia sẻ manh mối với bọn họ?"

Ngụy Nghiên Trì nhìn đóa hồng khô trên bàn, nhún vai cười: "Việc gì phải nghiêm túc thế? Cứ coi như tôi đang xoa dịu mối quan hệ giữa các người chơi đi."

"Hừ! Cẩn thận kẻo bị người ta lôi đi làm bia đỡ đạn đấy!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương