Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ đã nổi lên một trận gió lớn. Gió gào thét cuốn theo mưa phùn, lùa qua hành lang hẹp dài, tạo nên những âm thanh rên rỉ tựa như những oan hồn đang kêu gào than khóc.
Trong tủ đầu giường, Bái Đuôi lục tìm ra được vài món đồ: một đóa hoa đã khô héo, một chiếc bút bi cũ kỹ, một cặp kính gãy nát, và một chiếc áo len bị chuột gặm nham nhở.
Ngoài những thứ đó ra, không còn gì khác.
Dấu vết sinh hoạt của các công nhân trong ký túc xá này vô cùng ít ỏi, bốn món đồ này có thể xem là những thứ duy nhất còn sót lại.
Bái Đuôi không chút hoang mang đặt những món đồ này lên bàn, quay đầu lại hỏi:
"Quý ngài 39? Anh có phỏng đoán gì không?"
Tạ Đức đảo mắt qua, ánh nhìn lướt nhanh qua bốn món đồ đó, rồi chạm phải một cặp mắt đỏ rực như máu từ dưới gầm bàn. Một gương mặt thịt da bầy nhầy đang nhếch miệng cười với cậu, để lộ hàm răng trắng ởn.
Có người vẻ ngoài thì bình tĩnh lắm, nhưng thực chất hồn đã bay đi đâu từ nãy giờ rồi.
Thấy con quái vật kia sắp trườn ra khỏi gầm bàn, 455 lại hét lên một tiếng: [Áááá!]
Một tiếng thét đột ngột vang lên trong tai nghe. Cơn sang chấn tâm lý vì bị điện giật khiến Tạ Đức giật nảy mình toàn thân run rẩy sực tỉnh lại , lập tức ý thức được một điều duy nhất: Phải chạy!
Bàn tay to với những đốt xương rõ nét xách ngược cổ áo của Bái Đuôi. Cố nén đôi chân đang run lẩy bẩy, cậu lao nhanh ra khỏi phòng "RẦM" một tiếng đóng sập cửa lại. Sợ thứ bên trong thoát ra, cậu còn cẩn thận gài thêm mấy chốt khóa.
Nghe tiếng móng tay sắc lẻm đang điên cuồng cào lên cánh cửa từ bên trong, Tạ Đức nhắm nghiền mắt cố gắng xóa đi hình ảnh của con quái vật thịt da bầy nhầy kinh tởm kia.
Bị lôi ra ngoài cửa, Bái Đuôi vẫn giữ vẻ ngây thơ, ngón tay thanh tú kẹp chặt đóa hoa khô, đôi mắt to tròn long lanh chẳng có chút sợ hãi nào :
"Quý ngài 39, anh kéo tôi đi nhanh quá, tôi chỉ kịp vơ lấy mỗi đóa hoa này. Mấy thứ kia vẫn còn ở bên trong, chưa kịp mang ra."
[Trời ạ, không chạy thì ở lại chờ chết chắc?]
Lúc này, Tạ Đức cảm nhận được đầu ngón tay nhói lên. Cuối xuống nhìn mới phát hiện điếu thuốc đã cháy đến tận đầu lọc, cậu ném mẩu thuốc xuống đất, giọng điệu vừa như bất cần vừa như để trấn an:
"Chỉ cần nhớ có những là được. Manh mối đâu phải đạo cụ, chúng ta cũng không phải cảnh sát điều tra, phá án cần gì vật chứng."
Ánh mắt lạnh lùng của cậu dừng lại trên người Bái Đuôi: "Cô không sợ à?"
Bái Đuôi khẽ mỉm cười, gương mặt toát lên vẻ tự tin:
"Xin yên tâm quý ngài 39, tôi sẽ không kéo chân anh đâu. Dù gì tôi cũng qua được hai phó bản rồi, chút tố chất tâm lý này vẫn phải có. Tôi sẽ không tùy tiện làm gián đoạn quyết định của anh."
Bọn họ cần đủ thời gian để tìm manh mối, nhưng nếu ở lại quá lâu sẽ kinh động đến mấy thứ quỷ dị. Vừa rồi, quý ngài 39 đã căn thời gian chuẩn đến mức hoàn hảo, vừa vặn bằng thời gian cháy hết một điếu thuốc, không hơn không kém.
Trong thế giới sinh tồn vô hạn này, dám ngông cuồng và ung dung đến thế, quả nhiên là một kẻ vừa mạnh mẽ lại vừa tự phụ.
Cô gái nhỏ này đúng là không biết sợ là gì hết. Tạ Đức cảm thấy lòng tự trọng bị đả kích nặng nề. Hơn nữa, cái gì gọi "không làm gián đoạn quyết định của mình" là sao chứ?
[Mình đã quyết định cái quái gì đâu?]
Thôi được, thôi được! Tạ Đức không thể để cho 455 dắt mũi mãi được, nhất là khi thằng cha này cũng là một đứa nhát gan rõ rành rành! Cậu hít một hơi thật sâu, hướng ánh mắt về nơi có khả năng chứa nhiều manh mối nhất - văn phòng của ông chủ, rồi cất giọng khàn khàn:
"Đi đến chỗ đó chứ?"
Bái Đuôi kiên định gật đầu.
455 trồi lên tán thưởng: [Chẳng dễ dàng gì, ký chủ ơi! Cuối cùng anh cũng chịu chủ động đi tìm manh mối rồi.]
Tạ Đức không nhịn nổi nữa:
"Chứ sao? Tao buộc phải thoát khỏi cái nơi quỷ quái này! Nếu không ra được, chưa bị dọa chết thì cũng bị mày giật điện cho chết! Hơn nữa không chủ động tìm, chẳng lẽ lại trông cậy vào con bé còn chưa cao đến vai tao này à? Người ta còn là trẻ vị thành niên đấy! Có chút tinh thần trách nhiệm đi, 455!"
455 không ngoài dự đoán lại bị cậu làm cho cứng họng. Nó lẳng lặng giấu đi tập tài liệu về thành tích "thất tiến thất xuất" của Bái Đuôi trong các phó bản, toàn tâm toàn ý ủng hộ sự vùng lên mạnh mẽ của ký chủ nhà mình.
Có điều, 455 cũng đã lường trước được. Sự vùng lên của ký chủ chẳng khác gì như con nít chơi đồ hàng, được ba phút là chán thôi, xong đâu lại vào đấy.
Đến trước cửa văn phòng, tay Tạ Đức đã đặt lên nắm đấm cửa nhưng lại chần chừ.