"455! Tình hình bây giờ sao đây, nhân vật chính chính có đáng tin không?"
455 phát ra một tiếng nổ lách tách chói tai, ồn đến mức cậu nhức cả tai:
[Zzzzt!!!! ký chủ, tôi biết ngay chúng ta vẫn có chút vận may mà! Tôi biết ngay ba tháng qua của chúng ta không hề uổng phí! Mau đồng ý với hắn đi! Tôi xem mấy truyện xuyên không trước đây, đứa nào cũng ôm đùi nhân vật chính rồi nằm thẳng cẳng mà thắng thôi. Tuy nhân vật chính trong sách này là một tên điên, nhưng mà... nhưng mà... hắn đối xử với người của mình tốt lắm!]
"Xem cái bộ dạng rẻ tiền của mày kìa! Chẳng phải trước đây mày còn hùng hổ tuyên bố muốn tự mình phá đảo qua màn hay sao?"
455 khựng lại. Dòng dữ liệu trên điện thoại phân tích một hồi, rồi nó thở dài một hơi:
[Nhưng mà ký chủ ơi, tôi đã đánh giá quá thấp mức độ sợ ma của anh rồi. Cứ thế này, dù có Bái Đuôi ở đây thì tỉ lệ qua màn của chúng ta cũng chỉ có 20% thôi. Thôi thì phó bản này cứ dựa vào nam chính vượt ải trước đã, chờ ra ngoài rồi chúng ta lại tập trung huấn luyện cái mảng này sau.]
Nói nghe có lý vãi.
Tạ Đức không tài nào cãi lại được, đành bất đắc dĩ thỏa hiệp. Cậu quay sang Ngụy Nghiên Trì, hạ giọng nói: "Tôi đồng ý hợp tác."
Đại lão, xin hãy gánh team.
Trong mắt Ngụy Nghiên Trì lóe lên một tia ngạc nhiên, rồi hắn cười tủm tỉm nói: "Vậy thì hợp tác vui vẻ nhé, 39."
Bái Đuôi ngoan ngoãn ngồi lại lên giường.
Ngụy Nghiên Trì bắt đầu đi một vòng xem xét căn phòng.
Mặc kệ Ngụy Nghiên Trì và Bái Đuôi tương tác với nhau thế nào, Tạ Đức lại một lần nữa dựa vào tường nhắm mắt lại, toàn thân toát ra một khí chất lạnh lùng "người sống chớ lại gần".
Một đêm trôi qua trong im lặng.
Sáng hôm sau, khi Tạ Đức tỉnh dậy, không có gì bất ngờ khi cậu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cậu lẳng lặng liếc nhìn hai người còn lại, phát hiện đứa nào đứa nấy đều tỉnh như sáo, rồi cậu liền lẳng lặng thu hồi ánh mắt của mình.
"455, mày nói xem, hai vị đại lão này có phải đều còn trẻ lắm không?"
455 chậm chạp khởi động: [Đúng vậy, Bái Đuôi mới 17 tuổi, vẫn còn chưa thành niên. Nam chính cũng chỉ mới 20 thôi. Sao thế?]
Tạ Đức cảm thấy lòng tự trọng bị đả kích sâu sắc:
"Nếu sầu muộn là một loại thiên phú, thì tao chắc chắn là thiên tài bẩm sinh."
455: [... Có cần tôi phải hùa theo không?]
"Khỏi." Tạ Đức u sầu bước đến trước cửa, mở ra và rồi... cậu không còn tầm trạng nào mà u sầu nổi nữa.
Một cái xác nữ mặt đầy máu đang đứng ngay ngưỡng cửa. Một nửa gương mặt thối rữa bị giòi bọ đục khoét, nửa còn lại là xương trắng ởn trên đòa những lỗ thủng chi chít bị ăn mòn. Cái xác đứng gần đến nỗi chỉ thiếu chút nữa là chạm phải người cậu.
Tiếng hét chói tai bị nghẹn lại nơi cổ họng. Tạ Đức phát hiện do mình đã quen nói chuyện với 455 trong đầu, nên nhất thời không tài nào mở miệng kêu lên được, cũng chẳng tài nào hét nổi.
Chỉ có tiếng gào thét đang vang lên điên cuồng trong tâm trí. 445 còn chưa kịp la lên, dòng dữ liệu đã truyền đến một trận nhiễu sóng.
"A a a a! 455! Tao muốn về nhà! Vãi chưởng! Mẹ kiếp! Dọa chết tao rồi!"
[Ký chủ! Zzzzt...]
455 lại phóng ra một luồng điện, cưỡng chế Tạ Đức phải bình tĩnh lại.
[Ký chủ, bình tĩnh!! Anh xem nó có làm gì anh đâu! Chỉ là trông hơi đáng sợ thôi! Hơn nữa sau lưng anh còn có hai đứa trẻ đấy, vững tâm lên! Chúng ta là người lớn cả rồi! Chút chuyện này có gì đáng sợ đâu!]
"Sợ cái con khỉ..."
Tạ Đức bị điện giật đến nhíu mày, ánh mắt vội nhìn xuống dưới để không phải đối diện với gương mặt kia. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng thứ trước mặt đang chặn hết cả lối đi, muốn chạy cũng không được.
455 đề nghị: [Anh có thể đá nó văng ra.]
"Làm thế không sao thật chứ?"
[Không sao, tôi nhớ là ma quỷ đều sợ kẻ ác. Anh càng tỏ ra không sợ, nó càng không dám bám lấy anh.]
Tạ Đức cắn răng, hung hăng tung một cú đá thật mạnh. Trong đó ít nhiều cũng mang theo chút cảm xúc trả thù cá nhân.
"RẦM!" một tiếng, cái xác nữ bị cậu đá văng vào bức tường đối diện.
Tạ Đức mặt lạnh như tiền bước ra ngoài.
Hành động diễn ra quá nhanh, Bái Đuôi đi ngay sau còn chưa kịp thấy chuyện gì đã xảy ra. Mãi đến khi bước ra ngoài nhìn thấy cái xác nữ nằm trên sàn, vẻ mặt cô thoáng sững sờ.
Ngụy Nghiên Trì cũng vậy. Hắn nghĩ nghĩ, hình như đây chính là thứ đã đuổi theo mình ngày hôm qua. Tuy ban ngày nó sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông, nhưng trông vẫn đáng sợ như cũ. Cứ thế mà đá văng đi sao?
Cả hai người đồng thời cùng nảy ra một ý nghĩ.
Không hổ là quý ngài 39.