Trong phòng là một mảnh yên tĩnh, cách biệt hoàn toàn cơn gió tanh mưa máu bên ngoài.
Bái Đuôi hấy Tạ Đức đã nhắm mắt, bèn chủ động đảm nhận nhiệm vụ canh gác. Cô khoanh tay trước ngực, mọi lúc đều duy trì cảnh giác cao độ.
Thế nhưng chỉ một lát sau, Bái Đuôi thấy người đàn ông vốn đã thở đều đều kia bỗng mở bừng mắt. Đôi đồng tử xanh lục lạnh lẽo và tỉnh táo như thể chưa từng ngủ.
Thật ra cũng không phải là chưa ngủ, chỉ là bị tiếng la hét của 455 dọa cho tỉnh giấc.
[Á á á! Ký chủ, có thứ gì đó đang đến! Mau chặn cửa lại!]
Ý thức còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã hành động trước. Tạ Đức lao đến chặn cửa nhưng không kịp. Một bóng người từ bên ngoài đã nhanh chóng lách vào. Cây gậy trong tay Tạ Đức theo bản năng vung mạnh tới, người kia kêu lên một tiếng đau đớn nhưng phản ứng cực nhanh, kỹ năng cực tốt tóm chặt lấy cây gậy thuận thế đè ngược Tạ Đức vào tường.
"Là tôi."
Ngụy Nghiên Trì?
Cánh cửa lớn bị đóng sầm lại. Ngụy Nghiên Trì trông có phần chật vật, hắn dựa vào hẳn người Tạ Đức, đôi mắt đẹp như tranh vẽ lấp lánh tựa sao trời, cất giọng trầm thấp: "Hai người tốt nhất đừng cử động nhé."
Bái Đuôi cảm nhận được bên ngoài có thứ gì đó đang đến, cô giận dữ trừng mắt nhìn Ngụy Nghiên Trì, rồi từ từ nín thở.
Thứ bên ngoài của tỏa ra một cảm giác áp bức vô cùng đáng sợ. Hơi thở âm u lạnh của nó dường như muốn xuyên qua khe cửa để tràn vào, cùng với đó là những tiếng gào thét luẩn quẩn, rú lên những tiếng kêu chói tai đầy tuyệt vọng, thậm chí còn xen lẫn cả tiếng khóc của trẻ con.
Tạ Đức cứng đờ cả người. Tên nhân vật chính chết tiệt này lại đi chọc vào cái thứ quái quỷ gì vậy?
Ngụy Nghiên Trì thì dường như chẳng có chút giác ngộ nào. Thậm chí hắn còn thản nhiên luồn tay, vén một lọn tóc bạc của Tạ Đức. Dưới ánh nhìn lạnh như băng của người kia, hắn nhếch mép nở một nụ cười vừa như lấy lòng, lại vừa như đùa giỡn.
Hai người đứng áp sát vào nhau. Ngụy Nghiên Trì có thể ngửi thấy rõ mùi thuốc lá thoang thoảng hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng cao nguyên trên người Tạ Đức, mang theo một chút ngọt thanh là một mùi hương rất dễ chịu.
Họ cứ đứng như vậy, chờ cho đến khi những âm thanh bên ngoài cuối cùng cũng từ từ biến mất.
Tạ Đức đẩy mạnh nam chính ra, lòng vẫn còn sợ hãi, cậu vội châm một điếu thuốc để trấn tĩnh lại.
Cậu không rít một hơi thật sâu, chỉ để làn khói trắng lững lờ phả ra từ đôi môi mỏng. Xuyên làn khói, ánh mắt cậu lạnh lẽo tựa như một con sói tuyết đơn độc nơi vùng hoang nguyên.
"Giải thích."
Ánh mắt Ngụy Nghiên Trì vẫn dõi theo cậu không rời. Hắn không trả lời, chỉ chớp chớp mắt rồi lại trơ tráo chìa tay ra xin cậu một điếu thuốc.
[Hút đi! Hút đi, cái tên nghiện thuốc nhà cậu!]
Ta Đức vừa đau lòng vừa không kiên nhẫn, tiếc của dúi cho nam chính một điếu. Cả người cậu chỉ có đúng một hộp này thôi, hút một điếu là vơi đi một điếu, mà hộp thuốc này còn đắt cắt cổ nữa chứ!!
Nào ngờ, Ngụy Nghiên Trì nhận lấy điếu thuốc nhưng không hút, chỉ đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi nhìn Tạ Đức với vẻ đầy thích thú: "39 thích hút thuốc lá nữ à?"
"Không liên quan đến cậu."
Thích cái khỉ mốc! Mùi thuốc lá nữ vừa nhạt thếch lại còn ngọt lợ, hút chẳng đã nghiền gì cả. Đặc biệt là cái loại cậu đang dùng, hàm lượng hắc in thấp đến mức nực cười, hút xong trong miệng toàn vị gỗ tuyết tùng ngọt ngọt. Đã thế còn 2500 tệ một hộp mà chỉ có 20 điếu, đắt đến mức cậu đau cả lòng.
Cậu hút loại này chẳng phải thèm thuốc, mà vì 455 lại không chịu được mùi thuốc lá. Hai bên cãi qua cãi lại, cuối cùng mới phải nhượng bộ mà chấp nhận cái loại này. Tạ Đức tin chắc, đây chính là một trong những thủ đoạn của 455 để ép cậu cai thuốc.
Bái Đuôi cũng đầy vẻ đề phòng nhìn Ngụy Nghiên Trì, tay lăm lăm một mảnh gạch men vỡ, ánh mắt hung dữ đứng sau lưng hắn. Chỉ cần Tạ Đức ra hiệu, cô nhóc này thật sự không ngần ngại phang thẳng vào đầu nam chính.
Nhưng Ngụy Nghiên Trì lại đứng đó tỏ ra vô cùng thomg dong, hoàn toàn hề bận tâm đến hoàn cảnh nguy hiểm của mình. Hắn mỉm cười, lịch sự nói:
"Tôi đã nắm được đại khái câu chuyện xảy ra trong nhà xưởng này rồi. Tôi đoán tiếp theo phó bản sẽ đưa đăng ra cho chúng ta những thử thách liên quan đến bản chất con người. Vậy nên, hợp tác với tôi thì sao?"
Bái Đuôi hỏi vặn lại: "Tại sao chúng tôi phải tin anh?"
"Vì tôi có thể đưa các người rời khỏi đây một cách dễ dàng hơn."
Ngụy Nghiên Trì nghiêng đầu nhìn Bái Đuôi, giọng điệu vẫn lịch sự và ôn hòa: "Cô Bái Đuôi đây, chắc biết rõ năng lực của tôi mà, phải không?"
Bái Đuôi rùng mình một cái, lập tức nhìn về phía Tạ Đức. Người đàn ông vẫn kẹp điếu thuốc trên tay, không nói một lời.