Phải rồi!
Tiệm may chắc chắn là làm được, Tô Tô hỏi thăm một người cô đứng bên cạnh mới biết trong thành phố có một tiệm may rất nổi tiếng. Tô Tô và Tần Húc Đào theo lời chỉ dẫn tìm được tiệm may đó trong một con hẻm nhỏ. Những bức tường bên ngoài được dán đầy báo cũ rách nát.
Đẩy cửa bước vào.
Tiệm may không lớn lắm, chất đầy các loại vải vóc và máy khâu. Nghe thấy tiếng động, một ông lão bước ra hỏi: "Các cháu muốn may quần áo hay sửa quần áo?"
Tô Tô vội đáp: "Cháu muốn may hai bộ quần áo ở chỗ bác ạ."
Đây là bản thiết kế. Cô đã sớm thiết kế cho mình những bộ quần áo vừa không quá nổi bật lại vừa thoải mái khi mặc. Ông lão cầm lấy xem, đôi mắt sáng rực lên.
"Bản thiết kế mà còn có thể vẽ thế này sao!"
"Sao trước giờ bác chưa từng thấy kiểu này nhỉ."
"Cháu học cái này ở đâu thế?"
Tô Tô cười đáp: "Cháu có hứng thú với cái này nên tự mày mò thôi ạ."
Ông lão không hỏi thêm nữa mà chuyển sang nói: "Mấy bộ này bác may được. Ba ngày sau cháu đến lấy là được nhưng phải đặt cọc trước, nếu không đến lúc đó cháu không tới thì bác lỗ vốn mất!"
Tô Tô gật đầu cười nói: "Đó là chuyện đương nhiên ạ!" Tô Tô vừa định móc tiền từ trong túi ra.
Lúc này, Tần Húc Đào đã đưa tiền qua, nói: "Để anh trả."
Ông lão cười sảng khoái: "Khá lắm chàng trai, có mắt quan sát đấy, biết chủ động trả tiền." Rồi ông quay sang nói với Tô Tô: "Bác xem giúp cháu rồi, chàng trai này cháu lấy được đấy! Chắc chắn là không sai đâu."
Cuối cùng Tô Tô cười tươi bước ra khỏi tiệm may. Trời đã sắp đứng bóng rồi, Tô Tô và Tần Húc Đào nhìn thấy một tiệm cơm quốc doanh. Tô Tô lập tức cảm thấy hứng thú.
Cô vẫn chưa được trải nghiệm tiệm cơm thời đại này trông như thế nào, bèn quay người nói với Tần Húc Đào: "Chúng ta vào trong ăn đi!"
Tần Húc Đào gật đầu, hai người cùng bước vào tiệm cơm. Hôm nay ra ngoài, Tần Húc Đào không mặc quân phục mà chỉ mặc một bộ đồ thường phục. Nhân viên phục vụ của tiệm cơm quốc doanh vừa thấy hai người trẻ tuổi như vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
"Không có tiền thì đừng có vào ăn, nếu không lát nữa dọn bàn còn phải dọn cả buổi." Cô nhân viên lườm nguýt, tuy không chỉ mặt gọi tên nhưng người tinh ý đều biết cô ta đang nói ai.
Cơn giận trong lòng Tô Tô bốc lên ngùn ngụt, cô mặc kệ tất cả, kéo Tần Húc Đào tìm một chỗ ngồi xuống, nói: "Tôi muốn gọi món."
Sắc mặt cô nhân viên lúc này rất tệ: "Các người giả vờ không hiểu hay không hiểu thật đấy?"
Tô Tô nhìn chằm chằm vào cô ta, nói rõ từng chữ: "Sao cô biết chúng tôi không có tiền?"
"Được được được, thực đơn ở đây, gọi đi! Nhưng nói trước, nếu cuối cùng các người không có tiền, muốn ăn quỵt thì đừng trách tôi không khách khí, tôi sẽ báo công an bắt các người lại."
Tô Tô bình tĩnh cầm lấy thực đơn của tiệm cơm quốc doanh, tùy ý liếc nhìn một lượt. Trên đó cơ bản toàn là những món đặc sản của Hắc Thành.
Có dưa muối hầm, đậu đũa xào, thịt heo chiên xù, địa tam tiên, khoai tây, cà tím, ớt xào, gà hầm nấm, cá hố kho tộ, dưa chua hầm dồi tiết, đậu phụ khô xào ớt, khung gà nướng, bánh bao đậu dính, bánh rán, bánh nướng nhân bò...
Tô Tô cười nhìn Tần Húc Đào, hỏi: "Anh có kiêng ăn gì không?"
Thấy anh lắc đầu, khóe miệng Tô Tô khẽ nhếch lên. Cô chỉ tùy ý gọi một món thịt heo chiên xù, sau đó đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, nói: "Lên món này trước đi."
Cô nhân viên cười khẩy một tiếng: "Gọi có một món thôi à, đúng là không biết xấu hổ."
Nói xong, cô ta uốn éo cái eo mang thực đơn xuống bếp. Khóe miệng Tô Tô cong lên, nháy mắt với Tần Húc Đào, nói: "Đừng vội, hôm nay em phải dạy cho cô ta biết thế nào là khách hàng là thượng đế!"
Một lát sau, nhân viên phục vụ bưng một đĩa thức ăn lên.